1464 – “ĐỂ BUỒN LÊN MẶT” – TÂM SỰ CỦA CỤ ÔNG 90 TUỔI VỀ NGÀY 8.3

Xuất bản vào 13:25:12 08/03/2019


 

Nhoằng cái đã, tháng ba ngày tám (8.3)
Một ngày buồn, của đám đàn ông
Một ngày dẫu chẳng bão giông
Lại đương xuân tiết nhiều ông… mặt buồn ?

Quê hay phố, cũng khuôn… y hệt 
Bắc-Trung-Nam, cùng “nết”… lạ hi !
Trẻ buồn thời chẳng nói gì
Chớ “già” cũng thế, lạ chi… lạ hầy !

Hỏi thời cụ, trông gầy gầy vãi
Bảo ngày ni (này), cụ “hãi” nhân vì:
Trải qua bảy chục xuân thì
Bảy mươi ngày “nhún”, có kỳ… cục không ?

Bảy mươi vụ, đào hồng trổ nụ
Bảy chục ngày, khiến cụ tủi hờn…
Nhẩm sơ hai tháng mấy hơn
Đời ông chịu bảy chục cơn… bão lòng !?

Tôi chợt ngẫm, câu “sông có khúc”
Nghĩ ngay sông, cũng lúc… đục trong 
Vậy mà đời của cụ ông
Bảy mươi ngày “đục” răng không… buồn trời !?

 

 

Cụ còn bảo: Vợ thời… lại khác
Bảy chục ngày, “bả” nhác… chết cha
Bảy mươi ngày (70 ngày) tám tháng ba (8.3)
Hơn hai tháng “sướng” mả bà… gì đâu !?

Nay chín chục, tuổi đầu đâu ít
Mà ngày ni (8.3), chẳng biết làm sao
Tránh thời chẳng tránh được nào
“Để buồn lên mặt” – làm sao được giờ !

Nhìn mặt cụ, ngơ ngơ ngác ngác
Cụ bảo tôi: “Chả khác được đâu !”
Nói xong thời cúi cắm đầu
Bước đi trong nắng & bầu trời xanh !

Thọ Hạc, ngày 8.3.2019
Quêchoa Thanhhóa




Câu lạc bộ Thái Cực Quyền Công Viên Gia Định - Số 3 đường Hoàng Minh Giám, P. 3, Q. Gò Vấp, TP. HCM