1728 – TIỄN QUAN VỀ VƯỜN (I) !

Xuất bản vào 08:07:38 04/11/2019


Dưới đây là chùm thơ gồm 5, 6 bài được mình làm theo thể “Đường thi tứ cú” và “song thất lục bát” vào năm 2017, và vì lý do tế nhị nên không đăng. Nãy lục thấy, nghĩ thơ làm mà không đăng thì cũng uổng, phí cả thơ… do vậy mạnh dạn đăng lên cho mọi người đọc, cốt giải khuây vậy.

TIỄN QUAN (2)

 

Chia tay “sếp”, về hưu cáo lão
Nâng cốc lên, cụng bảo: Chúc mừng !
Sếp nhìn, cốc rượu dưng dưng:
Đang buồn đứt ruột, chú mừng nỗi chi !

Về hưu sướng, có gì ruột đứt ?
Chẳng hay người, còn bứt rứt ư ?
Làm quan, người chẳng vô tư
Chui lòn bợ đỡ, ghế dư… đâu ngồi ?

Người chẳng biến, ỉ ôi chi nữa ?
Lão còn gì, lần lữa được đâu
Về thôi ! Đừng có âu sầu
Về may mắn đấy, đừng cầu, chả linh !

Đương tại chức, lính khinh như chó
Tướng tá gì, tướng đó, tướng chi
Tướng không, công trạng tạc ghi
Giỏi chui háng hạ, có gì vênh vang !

“Hạ cánh” thế, nhẹ nhàng rồi đấy
Quá trời “may”, hờn lẫy khỉ khô
Về cho, hàng ngũ bớt thô
SỐNG CHO TỬ TẾ, mịa đồ… bất minh !

Cũng một kiếp, nhân sinh tại thế
Nhẽ sống sao, còn để lính thương
Ta bà, chính cõi vô thường
Vinh vang cho lắm, chết vương đọa đày.

Nâng cốc rượu, mình đây tiễn “sếp” !
Dặn về hưu, xó bếp ngồi nghen !
Kệ đời, đừng có cựa kèn
Không nghe, dân chúng họ “lèn”… gẫy xương !.

Quận 1, Tp.HCM
Thiều ngọc Sơn (viết sau một buổi chia tay 2017).




Câu lạc bộ Thái Cực Quyền Công Viên Gia Định - Số 3 đường Hoàng Minh Giám, P. 3, Q. Gò Vấp, TP. HCM