1735 – LÀNG VĂN BẮC – QUÊ TÔI

Xuất bản vào 08:22:14 07/11/2019


 

Làng tôi đấy, từ trên cao, nhìn xuống
Nào khác chi, mảnh ruộng muống, tháng ba
Ngộ mưa xuân, tươi xanh đến, mượt mà
Ai cũng bảo, nhìn làng ta, đẹp quá !

Làng tôi đấy, một làng quê, Thanh Hóa
Giống muôn nơi, tình thực quả, thanh bình
“Ác” lặn rồi, trăng sao sáng, lung linh
Vẳng đâu đó, giữa không thinh… tiếng vạc.

Làng tôi trước, khác nay nhiều, rất khác
Cả quê hương, xưa xơ xác, điều hiu
Suốt ngày đêm, ông với lại, mẹ yêu
Chắc tay súng, canh bắn diều, quạ Mỹ.

 

 

Làng tôi đấy, nhỏ con con, bằng tí
Lại góp phần, đánh giặc Mỹ, cụp đuôi 
Kể chuyện xưa, cha còn đó, ngậm ngùi
Mẹ nhắc mãi, về ngày vui, chiến thắng.

Làng tôi đấy, trải bao mùa, mưa nắng
Bao nhọc nhằn, vẫn sốt sắng, vùng lên
Để hôm nay, “công” nhẽ được, đáp đền
Xinh lắm lắm, thềm gọi tên… Văn Bắc./.

Tp.HCM, ngày 07.11.2019
Shaolaojia_Thiều Sơn.

 

 

 

 




Câu lạc bộ Thái Cực Quyền Công Viên Gia Định - Số 3 đường Hoàng Minh Giám, P. 3, Q. Gò Vấp, TP. HCM