1753 – HỒI QUÊ KÝ SỰ (24)

Xuất bản vào 01:06:36 18/12/2019


 

Mẹ sáng sớm, tay kôn*, tay chổi
Khẽ khàng thôi, gió nổi mịt mù
Cuốn theo, lá rụng cuối thu
Màn đêm lạnh buốt, cho dù giữa đông.

Cô thôn nữ, gót hồng, một thuở
Già chống kôn, như vửa đôi mươi
Chọc quê, mẹ chỉ, mỉm cười
Chửi: Cha anh chứ, y người… đở hơi**!

 

 

Trang nữ hiệp, một thời, son sắt
Đánh Mỹ thua, nay mắt, lại mờ
Đường côn, từng nét, dẫm dờ
Hỏi thời, chày cối: Mẹ “vờ”… biết hôn ?!

Mẹ sáng sớm, cầm kôn*, cầm chổi
Nhẹ tay tiên, gió nổi, mịt mù
Hệt fim, “chưởng” thủa… Xuân Thu
Đuổi mù, xua giá, mặc dù… giữa đông !.

Thanh Hóa, ngày 17.12.2019
Thiều Ngoc Sơn
——————-
*. Côn hay Kôn (棍), trong võ học là loại binh khí (côn thuật -棍术). Trong tiếng Hoa, đôi khi côn còn được kêu là bổng (Đả cẩu bổng – gậy đánh chó, một thứ võ công trác tuyệt của võ phái Cái bang). Tiếng ta kêu gậy, là loại gia dụng dùng đánh chó đuổi mèo; gẩy rơm, gẩy rạ; vật trang trí khi đi ra đường của các cụ cao niên… và nếu cần, chiếc gậy cũng trở thành loại vũ khí vô cùng lợi hại.
**. Đở hơi tức dở hơi, gàn.

 

 

 




Câu lạc bộ Thái Cực Quyền Công Viên Gia Định - Số 3 đường Hoàng Minh Giám, P. 3, Q. Gò Vấp, TP. HCM