2130 – CHÁY CHÙA LÒI MẶT CHUỘT !?

Xuất bản vào 05:04:56 21/09/2021


 
Chuyện kể rằng, có một con chuột bị mèo đuổi, vô tình chui vào trong tượng Phật trên chùa và làm ổ ở đó… Từ ngày chui vào trong tượng Phật, cuộc sống của chuột ta vô cùng no đủ. Nó luôn được ăn thỏa thích những đồ lễ vật mà người dân mang đến cúng bái. Thêm nữa, người nào đến trước tượng Phật toàn phủ phục, nên con chuột tự thấy mình cũng oai lắm. Nó thoải mái ăn ở, thậm chí còn tự do phóng uế lung tung…
 
Mỗi khi người dân đến thắp hương khấu đầu, con chuột kia nhìn khói hương nghi ngút từ từ bay lên, cười thầm: “Đúng là những kẻ ngu ngốc, chẳng ai bắt mà cũng quỳ cũng lạy! Bây giờ ta mới biết mình cũng oai thế, đến loài người còn bái lạy ta, mà bấy lâu nay sao ta cứ phải sợ mèo nhỉ!”.
 
Lâu ngày, sống cùng tượng Phật ở trên cao, thấy người nào đến thắp hương cũng chắp tay thành kính và quỳ lạy như thế, chuột cũng ngộ nhận và tự cho mình cao quý và tôn kính như… Phật.
 
Bỗng một hôm, có người cắm bó hương to, sơ ý để bùng cháy… Nóng và khói quá, con chuột bò vội ra ngoài, thì bị con mèo đói vồ được. Chuột ta bèn vênh váo kêu lên: “Này mèo! Nhà ngươi không thể ăn thịt ta được, hãy quỳ xuống thành kính bái lạy đi, rồi mang thức ăn lại đây… Ta là Phật đấy!”.
 
Mèo cười to: “Những người quỳ lạy mày là vì vị trí mà mày đang chiếm đoạt, chứ không phải vì bản thân mày cao quý, quyền cao chức trọng gì đâu. Giờ thì mày tới số rồi, con chuột ngu ngốc!”. Thế là mèo nhai chuột ngấu nghiến.
 
Lòi bàn_Câu chuyện thật sự là bài học quý, nhắc về năng lực thực sự và vị trí hư danh của mỗi người trong cuộc sống. Từ xưa tới nay, không hiếm người nhờ “may mắn” hoặc nhiều lý do được đặt để vào vị trí cao, với bổng lộc từ trên trời xuống, được người người cung phụng, nịnh nọt. Sở dĩ có đặc ân đó là vì mình ở vị trí nào đó, được giao phó để thực thi công vụ hoặc chỉ vì mình là “con của đồng chí nào đó” chứ không phải từ giá trị tự thân phát ra. Sự ngộ nhận – đồng nhất giữa quyền lực được giao, thậm chí với chiếc ghế sắp sẵn của ông, cha mình mà đã tự đắc rồi có những hành xử không tốt, không coi ai ra gì, vơ vét vô độ.
 
Tâm của những người đó cũng như con chuột mượn oai Phật vì vô tình trú ngụ nơi thân tượng Ngài mà cứ tưởng mình là đối tượng được bái lễ, cúng dường. Theo đó, người ta đến lễ lạy tôn tượng là vì trí tuệ thâu nhiếp của Phật cùng lòng từ lớn của Ngài, nhưng con chuột cứ nghĩ người ta đến lễ lạy, cúng bái mình. Ở đời, việc ngộ nhận tài năng, vị trí của bản thân tạm thời nắm giữ, vừa được lăng-xê kiểu tâm lý chú chuột núp trong thân tượng Phật rất nhiều, cho đến khi có sự cố đến, những bệ đỡ hay ô dù che chắn không còn thì mới hay bản thân chẳng có gì, còn để lại tiếng xấu muôn đời.
 
Người xưa có câu “Cháy nhà ra mặt chuột!” – để chỉ việc, trước sau gì rồi, con chuột (biểu trưng của cái xấu, cái thiếu tài năng) cũng sẽ được phơi bày khi mọi thứ nó dựa dẫm để tác oai, tác quái không còn nữa. Do vậy, dù làm gì thì việc trau dồi phẩm cách lẫn năng lực luôn là điều quyết định thành công, là bệ đỡ tốt nhất, không lo sợ bị mất mát rồi không biết bám víu vào đâu. Tự thân vận động cũng sẽ khiến ta biết trân quý hơn thành quả, biết trân trọng mọi người vì bản thân cũng đi lên từ nơi đó.



Câu lạc bộ Thái Cực Quyền Công Viên Gia Định - Số 3 đường Hoàng Minh Giám, P. 3, Q. Gò Vấp, TP. HCM