Xuất bản vào 03:40:45 28/10/2017

Tặng bác Bùi Anh Vụ
Bác bốn chín, tuổi quân rồi nhỉ
Chẳng đùa đâu, dù chỉ tí thôi
Bác đi hồi ấy, lúc tôi
Hẵng còn bế ngửa, nằm nôi, ở truồng.
Bác vô tuốt, chiến trường đánh Mỹ
Bấy giờ tôi, biết khỉ gì đâu
Giờ về bác tóc trắng đầu
Bảy mươi nom bác, vẫn ngầu như xưa.
Nhìn biết trước, chả vừa bác nhỉ
Tráng thế kia, sao Mỹ chả thua
Lính Kampot chẳng dám đùa
Nói ngay Tung Của cũng thua… phải rồi !
Nay tổ quốc, qúa hồi khốn khó
Bác nghỉ ngơi, nào có lạ gì
Lùa Tây, Mỹ chả sợ chi
Hòa bình múa bút có gì bác lo.

Thơ bác vận, y hò sông Mã
Hò sông Lô, rồi cả Đà Giang
Trời quê sợi nắng, trắng, vàng
Mây lang thang… bác, cứ mang tất vào.
Rồi thì cả, rì rào sóng nước
Lục trong đầu, từng thước phim xưa
Bác gom cái nắng giấc trưa
Hạt sương sáng sớm, cơn mưa cuối trời…
Sắp sếp lại, xong thời trau chuốt
Chỗ nào thô, ta vút ta lau
Mới làm chẳng tránh sai đâu
Giống y “yêu” thủa ban đầu… ngô nghê !

Tôi tiếp bác, nối nghề Binh nghiệp
Trước kẻ thù nào “khiếp” gì đâu
Múa đao, súng giống phim Tàu
Làm thơ, luật liếc, khá lâu… mới dzành.
Tp.HCM, ngày 28.10.2017
Thiều Ngọc Sơn