1024 – Quê Ngó Vậy…
Xuất bản vào 03:29:16 15/11/2017
Chừng coi kỹ thấy chẳng gì khác xưa
Những ngày đông rét hoặc mưa
Cứ chồm hổm “tám” từ trưa sang chiều.
Chỉ quanh quẩn, chuyện yêu với ghét
Lắm chị nhờ, giỏi “phét” nổi danh
Nhiều đôi “Gương vỡ lại lành”
Đa nhờ các “mụ”, mối manh kiểu vầy.
Ngồi chồm hổm, giống này khó phết
Lạ cái chưa, ai chết vì… ngồi
Xểnh ra “chồm hổm” tập ngồi trảm phong.
Chả quan trọng, chuyện ông Chính phủ
Chỉ quan tâm, có đủ ăn không
Xong quan, đến mấy lão chồng
“Họ – hàng”, to nhỏ, lão mong… ước gì !?
Kỳ dư chuyện, thảy “phi”… chả trọng
“Thiền” chồng kêu, rát họng đếch về
Vịn câu “Đất thói quê lề”
Giời mưa “tụ tập” cười chê… quầng què !?
Quê ngó vậy, nói nghe… ghê lắm
Chồm hổm thôi, sâu thẳm… chả chơi
Quê nom nông nổi… giếng khơi
“Kỳ dư”* sâu sắc như cơi… đựng trầu !.
*Nguyên văn: Thị thành sâu sắc như cơi đựng trầu ???