Xuất bản vào 04:48:50 01/12/2017
Vô cùng đau xót và tiếc thương trước sự ra đi đột ngột của cháu Phạm Trung Hiếu con trai của chị Nguyễn Thị Nguyện (xóm Khê Xuân, xã Tịnh Khê, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi).

Dẫu rằng biết, Ta Bà cõi tạm
Đời ai người, chẳng lạm cầu sinh ?
Dân “gian” âu cũng thường tình
Mà sao lại chỉ mỗi mình… con không ?
Đương độ tuổi, phượng hồng phơi phới
Giống trời kia, vừa mới tròn trăng
Thầy cô vẫn những tưởng rằng
Đời con mãi đẹp cầm bằng… hư không !
Con bỏ nghĩa, đau lòng bè bạn
Khiến thầy cô, ngàn vạn xót thương
Bao năm chung lớp chung trường
Khấu đầu chết lặng khói hương… mịt mù.
Trời vừa bước, quá thu mấy bữa
Cái lạnh đông, lần lữa chưa vô
Chị con như dại như dzồ
Mẹ Cha, ruột đứt cơ hồ… tỉnh mê.
Con phụ nghĩa, bỏ bê Cha Mẹ
Bỏ Ông Bà, quạnh quẽ vì sao ?
Bác, con chẳng nói tiếng nào
Chú, Dì cũng vậy chẳng chào… một câu.

Con đi bỏ, cả bầu trời biếc
Tuổi thanh xuân, cùng chiếc giỏ xe
Cố hương, thân thích, bạn bè
Về bên nước Phật sao nghe… đắng lòng.
Hoa Bỉ Ngạn, rực hồng chớ ngắm !
Vọng Hương đài, xa thẳm cố hương
Mẹ Cha mắt lệ vấn vương
Trước linh sàng gục khóc thương kiếp người.
Tam sinh thạch, con ơi chớ ngó
Canh Mạnh bà, nhớ bỏ… uống chi ?
Nại Hà vững bước chân đi
Tâm “bình” ắt hẳn chẳng gì âu lo.

Nguyện cầu Phật, phù cho con khỏe
Trọn “kiếp tu”, vạn vẻ thành công
Tây Phương thi triển thần thông
Ở nhà Cha Mẹ ngóng trông con về !
Tp.HCM, ngày 30.11.2017
Chú Thiều Ngọc Sơn