1053 – Chuyện Về Giang Hồ Đất Cảng – Hải Phòng (3)

Xuất bản vào 03:53:31 14/12/2017


Tiếp theo…

Chấp nhận mất số vì lép vế

1. Quán karaoke M. tại khu Quán Toan một tối mùa hè 2011. Trong phòng hát, T – một giang hồ có chút “số má” chuyên thu mua sắt vụn đang cùng đàn em hò hát, lắc lú cuồng loạn. Chợt cửa phòng xịch mở, một nhóm thanh niên xuất hiện gọi T ra nói chuyện. T bước ra chưa kịp hỏi chuyện gì đã bị nhóm thanh niên vung dao, kiếm chém bết luôn tại trận.

Vụ thanh toán này được thực hiện bởi một nhóm giang hồ hùng mạnh hơn đang tranh giành lĩnh vực thu mua sắt vụn của T. Chơi lại đối thủ, T không đủ lực. T muốn tố cáo đến cơ quan pháp luật nhưng bản thân cũng gây ra không ít vụ đình đám nên đành im lặng. Sau vụ bị xử ấy, T mất số, mất luôn mối làm ăn đã tạo lập nhiều năm bởi không có cơ gì bật lại đối thủ.

Long “sầu” cho hay dân giang hồ khi có mâu thuẫn thường có ba cách giải quyết, một là dàn xếp, hai là quyết chiến, ba là… tố cáo đến cơ quan pháp luật. Nếu ngay cả tố cáo cũng không được nữa thì kết cục tất yếu là chịu bị xóa số trên “bản đồ”. Nhưng có nhiều trường hợp, từng là những đại ca lừng lẫy một thời cũng bị mất số do nợ nần chồng chất, nghiện ngập bê tha. “Giang hồ một khi đã bị mất số thì ngay cả thằng trẻ con cũng có thể xoa đầu, nhục nhã đến nỗi sống không bằng chết” – Long “sầu” nói. Đơn cử như Thành “ớt”, một sát thủ trẻ từng “nảy số” liên tục ở khu vực Xi Măng, do mê cá độ, nợ nần đàn anh nên phải trốn chui trốn nhủi. Bị bắt về ép trả tiền, không có cách, đàn anh bèn nhổ toẹt bãi nước bọt xuống sàn bắt Thành “ớt” phải liếm. Từ đó, Thành “ớt” xem như đã bị mất tên, bị em út khinh rẻ.

 

2. Đường tàu Trần Nguyên Hãn nổi danh ở Hải Phòng là chợ “tử thần” nơi có các “boong ke” chuyên cung cấp bạch phiến cho các con nghiện thỏa mãn cơn phê. Một người đàn ông quần áo xộc xệch, dáng đi xiêu vẹo, ánh mắt đờ đẫn từ chợ “tử thần” lẳng lặng bước ra. Long “sầu” nói con nghiện ấy là Lịch “ve”, từng là đàn anh có số má khét tiếng ở khu Cột Đèn cùng chiến hữu như Phong “mắt to” gây ra không ít vụ chém giết kinh hoàng. Tuy nhiên, từ khi dây vào bạch phiến, Lịch “ve” trở thành kẻ rớt giá thê thảm. Trong một lần vào sới xóc đĩa của Cao “điên” ở An Đồng, khi đã nướng sạch, không còn tiền để vào chợ “tử thần” thỏa mãn cơn vật, Lịch “ve” nổi máu liều đưa tay cướp tiền trong sới. Nhác thấy đàn em rút kiếm, Lịch “ve” phi xuống mương nước phía sau bỏ chạy nhưng bị bắt kéo lê lên sới bạc quỳ gối xin lỗi. Từ hôm đấy cái tên Lịch “ve” không còn tồn tại, có chăng chỉ còn là cái xác nghiện ngập, bê tha.

Nếu Lịch “ve” bết trong bạch phiến thì Vịnh “mến” ở ngõ Lửa Hồng lại be bét trong rượu chè. Chừng 20 năm trước, Vịnh “mến” cùng các chiến hữu trong “quẫy đàn” như Sáng “cẩu”, Khánh “vổ”, Thọ “đầu lâu” từng nổi danh, thậm chí dám phang cả Trung “chột” – anh trai của “bà trùm” Dung “hà”. Nhưng sau một trận chiến, một số chiến hữu bị tử nạn, số khác rơi rụng trong tù, còn lại Vịnh “mến” chơ vơ tìm tới rượu giải sầu. Đàn em như Dũng “híp”, Thắng “mán” bỏ đi, vợ cũng theo trai, Vịnh “mến” ngày càng ngập ngụa trong men rượu. Trẻ con ở ngõ đi qua thấy Vịnh khật khưỡng trêu “đại ca sao giờ lại thế này!”

Tự mình xóa số

Tuy không nằm trong diện phản ảnh nhưng thiển nghĩ, cái chết của đại ca Lâm “chín ngón” nếu nhìn ở một góc cạnh “giang hồ” có lẽ không tay anh chị nào dám làm, đủ can đảm để tự hủy số má của mình như Lâm “chín ngón”. Do quá hâm mộ tính cách “nghĩa hiệp”(trong ngoặc kép) của Lâm chín ngón nên mình cố tình đưa cái chết của Lâm “chín ngón” vào bài viết này vừa hiển rõ cái lối hành xử “Đạo diệc hữu đạo” tức dù là cái đạo trộm cướp, đạo giang hồ nhưng nó cũng có những đức “nhân”, “nghĩa”, “trí”, “dũng”… riêng của nó và điều đặc biệt những quy chuẩn này chỉ được truyền khẩu trong giới giang hồ (gọi là luật “bất thành văn”) nhưng lại có giá trị thi hành một cách khá nghiêm túc, quy củ (ít nhất trong trường hợp này, mình sẽ trở lại đề tài nghĩa hiệp trong giang hồ này trong một dịp khác)… Vừa giúp cho cái nhìn tổng quát, phong phú, đa dạng của cái gọi là tổ chức “vô pháp vô thiên” này ! Hjhj.

Từ lúc bị đàn em Năm Cam tạt a xít, Lâm “chín ngón” nhận thức đầy đủ rằng số mà giang hồ của mình đến nây là dứt nợ. Được vợ con thương yêu, mua một khu trang trại ở ngoại thành để Lâm “chín ngón” ẩn dật thế nhưng, với bản tính của một “giang hồ” gộc, không cam chịu kiếp số, Lâm chín ngón đã nhiều lần tự sát nhưng bất thành. 

Và cho đến một bữa vào cuối tháng 10 năm 2006, Lâm mới chính thức giã từ cõi đời mang nặng nghiệp chướng do mình gây ra bằng cách nhảy vào nồi cám heo để… chết. 

Đây có lẽ là một cái chết thê thảm của một “đại ca” trong giới Giang hồ.

Anh N.V.T, người làm công cho gia đình Lâm “chín ngón” ở trang trại kể về ngày cuối đời của chủ nhân trên trang Người đưa tin: “Nấu rượu xong, tôi nấu thêm nồi cám heo. Sau đó, tôi ra tắm cho heo. Tôi quay lại chỗ nồi cám heo thì nhìn thấy một cánh tay người giơ lên. Quá hoảng sợ, tôi cấp báo cho những người xung quanh và chính quyền địa phương biết. Cơ quan chức năng đã đến làm việc, vớt người trong nồi cám heo ra và xác định đó chính là Lâm. Liền sau đó, họ phong tỏa hiện trường, đồng thời triệu tập những người liên quan về trụ sở lấy lời khai. Sau đó, thi thể Lâm được đưa về quán thịt chó tại đường 3/2 để phúng viếng và đưa đi hỏa thiêu tại lò thiêu Bình Hưng Hòa”.

Bạch_Djen tổng hợp

 




Câu lạc bộ Thái Cực Quyền Công Viên Gia Định - Số 3 đường Hoàng Minh Giám, P. 3, Q. Gò Vấp, TP. HCM