1215 – Ngày Xưa (2): NGỜ NGHỆCH !!!
Xuất bản vào 08:35:27 27/06/2018
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xừa
Ngày ta mười tám hoặc vừa, đôi mươi
Cái ngày nom mặt hẵng tươi
Cái ngày thấy gái là cười toét toe.
Cái ngày còn mặc quần loe
Chân đi dép nhựa màu mè Tiền phong
Cái ngày mình mặt vỡn hồng
Nom tươi mơn mởn chứ không như giờ !
Ngày xưa ngờ nghệch lắm cơ
Bạn bè dzặt gái, chả xơ múi gì (!)
Lấy tay lột túi quần xong
Nói: “Kem đâu ở bên trong… mà đòi !”.
Mấy phen, thấy chả mặn mòi
Gái than: Dzai cứt hẹp hòi, nhỏ nhen !
Nhùng nhằng như vậy mấy phen
Gặp “hiền sĩ” phán tèn… tèn… “ngộ” ra !?
Mùa Ngâu mà nóng mả bà ruột gan (!)
Đêm nằm hết nhắc Phượng, Lan
Gào luôn cả Bướm có gan lại… “sờ” !
Năm canh vẳng lặng như tờ
Chỉ thư thoảng tiếng rật rờ gió heo
Trách ngu “Mỡ để mồm mèo”
Nhẽ “xơi” hương hẳn còn đeo… đến giờ.
Ngày xưa ngờ nghệch lắm cơ
Quá “Ngâu” mới tỉnh, đến giờ… tòng quân !