Xuất bản vào 15:04:15 15/08/2018
Chẳng Khác

Thăm mảnh đất, mệnh danh xứ “Nẫu” (1)
Những mong lần, tìm dấu người xưa
Có chăng hào khí Ngàn Nưa
Ruổi theo vó ngựa thặng thừa… chiến binh.
Có không đấy, dáng hình đất nước
Thủa mang gươm, mặt ngước kiên trinh
Có không đất nghĩa đất tình
Đất in đậm dấu Tiên Linh thủa nào ?
Phải chúa Nguyễn, từng vào khai hóa
Người tộc Chàm, di họa vì đâu ?
Có chăng cụ Chánh mở đầu
Văn Phong kế nghiệp làm giàu Phú Yên (2).

Chỉ thấy lúa, một miền xanh ngắt
Trời thanh tao, trong vắt dấu yêu
Nhà hai, mái ngói mỹ miều
Cây rơm Bắc dưới nắng chiều lung linh !
Mẹ vẫn thế, tâm bình như vại
Tiếng trẻ thơ, nhẫn nại y tờ
Bà ru cháu vẫn ầu ơ
Ví dầu khiến khách ngẩn ngơ khác gì ?
Phú Yên, ngày 12.8.2018
Shaolaojia.
————
Chú thích:
(1). Do đặc điểm của vùng đất mới còn hoang hóa (vui lòng coi chú thích 2 phía dưới), dân cư thưa thớt nên các đơn vị hành chính của vùng biên viễn có những nét đặc thù. Dưới cấp huyện có cấp Thuộc, dưới Thuộc là các đơn vị hành chính nhỏ hơn như Phường, Nậu , Man..
Phường là các làng nghề có quy mô như phường Lụa, phường Sông Nhiễu. Nậu là tổ chức quản lý một nhóm nhỏ cùng làm một nghề, người đứng đầu gọi là đầu Nậu (từ này đến nay ngoài Bắc vẫn dùng để chỉ nhóm người lợi dụng sơ hở của chủ trương, chính sách để đầu cơ tích trữ như lúa, gạo, hay các sản vật như lụa là, vải vóc…)..
Ví dụ: “Nậu nguồn” chỉ nhóm người khai thác rừng, “Nậu nại” chỉ nhóm người làm muối, “Nậu rổi” chỉ nhóm người bán cá, “Nậu rớ” chỉ nhóm người đánh cá bằng rớ vùng nước lợ, “Nậu cấy” chỉ nhóm người đi cấy mướn, “Nậu vựa” chỉ nhóm người làm mắm…
Do thời gian, từ “Nậu” dần biến nghĩa dùng để gọi người đứng đầu trong đám người nào đó và cũng do thời gian, từ “Nậu” được người dân nói trại thành “Nẫu”, nói riết rồi trở thành đặc sản của xứ Bình Định, Phú Yên. Là phương ngữ tỉnh lược thay thế đại từ nhân xưng ngôi thứ ba (cả số ít và số nhiều) kiểu như: “ổng”, “bả” hay anh ấy, chị ấy được thay bằng: “ảnh”, “chỉ” của người Nam Bộ vậy.
(2). Vì cái cớ người Chiêm Thành thường hay quấy nhiều Thuận Hóa, năm 1578, chúa Nguyễn Hoàng (còn gọi là Chúa Tiên) sai tướng dưới quyền là Lương Văn Chánh tấn công vào thành Ayaru, thủ phủ của Chăm Pa (Phú Yên bây giờ) và theo chính sách của Chúa Nguyễn, Lương Văn Chánh
đã chiêu tập và đưa lưu dân các vùng Thanh-Nghệ, Thuận-Quảng vào đây để khẩn hoang lập ấp, tạo dựng cơ nghiệp. Tuy thất thủ nhưng kể từ đó, vùng đất Ayaru trở thành vùng đất xảy ra tranh chấp thường xuyên giữa người Việt và người Chăm… Để ghi nhớ công lao của cụ Chánh, người Phú Yên đã lập đề thờ, tạc tượng bốn mùa tế khấn và tôn cụ là sáng tổ của vùng đất Phú Yên.
Năm 1611, chúa Nguyễn Hoàng lại sai viên tướng dưới quyền là Văn Phong tấn công vào Ayaru, Chăm Pa thất bại, Nguyễn Hoàng bèn sáp nhập Ayaru vào lãnh thổ Đàng trong với tên gọi Phú Yên và giao cho Văn Phong cai quản. Tên gọi Phú Yên là do chúa Nguyễn Hoàng đặt với ý nghĩa, ước nguyện đây là vùng đất trù phú, thanh bình.