1305 – CỐ KIÊN TRÌ NHÉ…
Xuất bản vào 03:04:34 11/10/2018
Sáng chuyện với, nickname “Thiếu Chủ”
Bảo: Ông ơi ! Không ngủ răng ông ?
Lão kêu: Bác cứ vậy không
Cháu còn bé tý gọi “ông” sao đành !?
Nghe giọng rõ, rành rành hờn trách
Sợ quá quay, tìm cách ủi an
Lát sau nước mắt giụa giàn:
Chưởng chi* đâu dễ mà “nhàn” ngủ đâu !?
Bác tưởng cháu, trẻ trâu lắm phỏng ?
Mình vội kiêu: Bác hổng dám đâu
Cháu nay hai sáu tuổi đầu
“Chưởng chi” mà chẳng chỗ đâu, cắm sào.
Mà bác tính, cháu nào cần đẹp
Chỉ cần “ngoan”, lễ phép tí thôi
“Chỉ tiêu” có vậy, kiếm lồi mắt luôn.
Ngẫm thế sự, còn buồn chán nữa
Thật chẳng ngoa, nhiều bữa quên ăn
Thời nay quyền vện cước vằn… bác ơi !
Đêm lắm bận, lệ rơi đẫm gối
Sáng mẹ “tra”, lại chối… có đâu
Có đâu rảnh rỗi ngồi cầu kén duyên.
Còn bao nỗi, truân chuyên vất vả
Nghĩ kể ra, chắc chả ai tin
Giản đơn quan lại cửa quyền
Nhân gian sặc sụa mùi tiền… bác ôi !
Chưa bảnh mắt đã ngồi đàm đạo
Thấy cháu buồn úy lạo mấy câu
Kiểu như thôi cháu chớ sầu
Cố kiên trì nhé, biết đâu có ngày…
*. Chưởng chi tức Chưởng một cành, nhánh trong dòng họ. Vị Thiếu chủ này tuổi tuy ít nhưng đúng là cháu đích tôn một nhành họ ở phía Bắc.