Xuất bản vào 13:40:14 08/05/2019

Chiều xưa đúng bữa mưa tuôn
Chị tôi ngồi mắt dõi buồn xa xăm
Chừng khi tối ló ánh rằm
Cũng không thèm ngắm, vô nằm… thở ra !
Tội cho Mẹ với lại Cha
Tưởng chị tôi ốm chạy ra chạy vào
Ngoại kêu: Bây rõ tào lao
Bệnh “tương tư” đấy, trai vào khỏi ngay !
Tôi nghe Ngoại nói mặt ngây
Thầm thì khẽ hỏi: Chuyện nầy có không ?
Chị tôi hai má chợt hồng
Chửi yêu: “Con nít, cấm không luận bàn !”
Nhớ đâu khi gốc ngọc lan
Trong vườn trổ nụ, trăng tàn… “khách” lai
Chị tôi chợt hết thở dài
Phần tôi khen Ngoại, quá tài… phải nao !.
Thọ Hạc cổ thành, ngày 07.5.2019
Quêchoa_Thanhhóa.