1390 – NGỒI BUỒN (III)
Xuất bản vào 15:13:09 11/12/2018
(Thể lục bát – song thất lục bát)
Ngồi buồn chả biết làm chi
Thôi thì nhắm mắt giả đi về làng
Xuống ga thấy gió lang thang
Thấy mây cũng vẻ nhỡ nhàng giống ta.
Gặp bà bán kẹo ngó quen quen là
Vẫn không nhớ nổi mụ già… người đâu.
Chợt nghe “mụ” phán mỗi câu: Quên à !
Mụ kêu: Dầy (dì) chứ… mả cha nhà mầy !
Đầu chợt giống, đám mây lóe chớp
Dầy thật ư ! Mắt chợp chợp reo
Về nhà uống rượu “ôn” nghèo khổ xưa.
Uống từ sáng, xế trưa thời sỉn
Xin phép về, đến Nhỉn trời chiều
Thấy O Thủy Cẩm, Hương Thiều
Vớt bèo ao Lấp hông đeo cái liềm.
Say nên vẫy: Thủy em, lại bảo !
Mụ mặt kên: Á lão này hư !
Cậu đùa coi tính còn như thủa nào !
Nghe nói vậy, liềm cao tay mổ
Tí nữa vào, ngay cổ cậu em
Hương Thiều trợn mắt đứng xem
Xong đòi chia kẹo để đem cho chồng :*
Vừa kịp đấy, thấy ông Lợi Cúc
Trích cá đồng, gặp lúc về ngang
Thấy tui dưới nắng đông sang
Bạc đầu, da lộ vẻ vàng… rủ rê:
Mấy khi bác, về quê sang chú !
Nấu nồi riêu, nộm đủ rượu chơi !
Sợ say rượu nữa, nhất thời tỉnh mê./.