Xuất bản vào 09:37:22 22/12/2018

Tết đến đít, tiền đâu chẳng thấy
Mà việc thời, cả dẫy ngất cao
Một năm trí lực hư hao
Giờ đây nhẽ “gặt” cớ sao chẳng tiền !
Tiền chẳng có, “muộn phiền” xâm lấn
Dễ khiến niềm, “hưng phấn” chủ quan
“TRÍ” lâm trận thế liên hoàn
Ngã lăn ra bệnh chẳng còn quyết tâm.
Bấy chừ mới, hâm hâm dở dở
Dễ khiến nhầm, thằng Ở con Sen*
Bọn Sang Chảnh dễ mon men
Lại gần ngoáy bậy… TRÍ hèn hẳn thua.
Khác khỉ mốc, “vụ mùa thất bát”
Vẳng bên tai, “Khúc Hát Sông Quê”
Chẳng tiền lồi rốn cũng chê
Sứt môi chưa hẳn “tung huê”… phải nào !
“Ở” tiền chẳng, thời sao gọi tết
“Về” tiền đâu, khao thết bạn bè
Vào ra hai bận tàu xe
Áo không một mảnh em khoe… láng giềng.

Chiều đông khiến chùng chiềng sợi nắng
Phố lên đèn chợt vẳng tiếng ca
Nhắn con xuân chẳng về nha
Quẩn quanh cũng trách TIỀN là… nằm đâu ?!.
Tp.HCM, ngày 22.12.2018
Shaolaojia_Thiều Sơn
—————————–
*. Con Sen: là từ chỉ về những người giúp việc, người hầu hoặc gọi theo cách hiện đại tức là ô Sin. Con Sen là từ có nguồn gốc xuất phát từ thời Pháp thuộc. Tiếng Pháp gọi người đầy tớ là servante.