Xuất bản vào 03:24:26 22/03/2019

Kế bên cạnh, góc sân nhà mẹ
Là mảnh vườn, vạn vẻ tươi xinh
Đủ màu, hoa trái lung linh
Mẹ kêu vườn nghĩa vườn tình… đấy con !
Nói từ lúc, mi còn con nít
Nhỏ téo teo, chửa biết cứt chi
Ra vườn chỉ hết cây ni
Cây tê xong hỏi cây chi… rứa tề !
Em mấy đứa, một bề nhang nhác
Cũng y chang, chẳng khác tí ti
Cũng ra vườn chỉ cây ni
Cây tê, cây nứ, cây chi… mẹ nhờ !

Nhìn con trẻ, mặt ngờ mày nghệt
Giở tay lau, trán vệt mồ hôi
Chửi yêu: “Sư bố… “, nhà tôi !
Xong ra khẩu dụ: Mi ngồi vô tê !
Nhẹ nhàng mẹ, vỗ về con trẻ
Dặn chơi ngoan, chớ bẻ, dẫm rau !
Giảng cho con biết sao câu
“Đói rau – Đau thuốc”, đậm sâu nghĩa tình.
Sao rau diếp, làm “đình”, câu hát
Cải về trời, gió mát trăng thanh*
Đêm vườn sương đọng long lanh
Sáng nom đẹp chẳng khác tranh Đông Hồ.

Chỉ con biết, bí ngô, bầu đất
Đâu bầu sao, mít mật, mít dzaai
Bưởi chanh khác chỗ to dài
Kỹ soi con thấy, khác gai… nữa kìa !
Góc sân với, vườn kia một thủa
Cùng khoảng trời, dành của riêng tôi
Nay về, vườn vẫn thế thôi
Bà ngồi dặn cháu, hệt tôi… thủa nào !.
Tp.HCM, ngày 20.3.2019
Thiều Ngọc Sơn