Xuất bản vào 12:31:08 03/04/2019

Mấy nay, có một số cư dân mạng luận đàm nhiều về chuyện Dương Minh Tuyền (kẻ được phong là “thánh chửi” vì toàn đăng clip chửi những ai khiến mình… ngứa mắt với ngôn từ tục tĩu. Kẻ từng đi tù với tội danh gây rối trật tự, phá hủy tài sản) cùng một số đàn em đến xã Phù Ủng, huyện Ân Thi, tỉnh Hải Dương làm “từ thiện” (thăm, giáo huấn về “đạo đức, lối sống” và tặng quà cho nữ sinh lớp 9 tên Y – bị các bạn cùng lớp đánh và lột đồ).
Qua theo dõi, thấy có nhiều ý kiến (có cả một số trí thức thuộc phe “Dzận chủ” nhé) cho rằng việc thăm và tặng quà của “thánh” chửi Minh Tuyền là nghĩa cử cao đẹp, đầy tình người, có trách nhiệm của một kẻ “giang hồ”. Đồng thời đem hành động của “giang hồ” ra so với quan chức chính quyền…
Mình chỉ nực cười ở cái chỗ thảy tất mọi người bị thằng giang hồ Tuyền nó lừa mà chả có ai nhận thấy. Cái người nông dân ít học lại gặp đúng cái lúc khó khăn bị nó lừa nên nhận mấy đồng tiền “dơ bẩn” đã đành, nhưng những người có học lại cho đấy là đồng tiền “nghĩa tình” thì thật vô liêm sỉ.
“Đồng tiền” của chúng có được đâu phải từ mồ hôi công sức lao động? Đó là những đồng tiền từ việc “chửi bới” mà có (quay clip lấy tiền nhà mạng – cái này được Khá Bảnh tường trình rất rõ tại Công an, 1 tháng anh ta kiếm có cả 100tr đồng từ các clip dung tục này) và việc làm này của nó không chỉ cổ vũ con em các vị vào con đường hư hỏng mà còn làm băng hoại đạo đức xã hội… Ấy là chưa nói đến việc những đồng tiền này có khi thu được từ những việc mờ ám khác như bảo kê, trấn lột, vay nợ, ghi đề…
Giải thích chỗ này tí nhỉ:
Từ “江 湖 – giang hồ” nguyên nghĩa là dùng để chỉ về sông, nước, sơn thủy, nơi các bậc ẩn giả, hiền triết ngao du, hay mai danh ẩn tích xa lánh sự đời.
Thuật ngữ giang hồ xưa chuyên dùng để mô tả một xã hội tồn tại song song với xã hội đương thời và hầu như không bị ràng buộc về mặt luật pháp và vương quyền. “Giang hồ” có luật lệ ràng buộc riêng. Người trong “giang hồ” trọng ở cái chữ “Nghĩa”, chữ “tín”. Người trong giang hồ thường giữ chữ tín, tin tưởng lẫn nhau, coi nhau như huynh đệ, những bằng hữu tốt, tri kỷ… Công lý trong giang hồ thể hiện ở phạm trù “Công đạo” tức là một sự công bằng gần như tuyệt đối “ân đền oán trả” (kêu ân oán giang hồ là thế) và giang hồ xưa, thường bênh vực người cô quả, tương trợ kẻ yếu hèn (gọi là Lộ ngộ bất bình, bạt đao tương trợ – giữa đường gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ là vậy)… Danh tiếng trong giang hồ luôn được các giới nhân sĩ coi trọng, họ sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo toàn danh tiếng (sĩ khả sát bất khả nhục) và luôn đề cao mình là những người quân tử.

Xưa, việc “giang hồ” làm từ thiện được sách sử ghi chép cũng nhiều, tỉ như các anh hùng Lương Sơn Bạc của Tàu chẳng hạn. Ở ta, sử sách cũng chép: “Trương Văn Thoại sinh năm 1909, tại làng Bình Nghị, tỉnh Gò Công ông không chỉ là một nhà văn, nhà báo, nhà hoạt động Cách mạng… mà còn là một tên “cướp” đúng nghĩa. Ngày làm báo, viết văn, tối đi cướp nhưng cái sự cướp của ông khác với cướp của thiên hạ. Ông chỉ cướp của bọn “chủ” đồn điền cao su, của vua sòng bạc… và số tiền cướp được đem đi làm từ thiện cứu giúp dân nghèo. Sau 32 năm bị bỏ tù ở Côn Đảo, sau giải phóng, nhà hoạt động cách mạng, tướng cướp Sơn Vương (bút danh của ông) đã trở thành vị Chủ tịch Ủy ban hành chính Côn Đảo”.
Đấy, “giang hồ” xưa nó có nghĩa khác với “giang hồ” nay là vậy.
“Giang hồ” nay, thực chất là ổ nhóm gồm những thanh niên hư hỏng, tụ tập phá làng phá xóm, gọi là giang hồ thôn, giang hồ xã;
Bảo kê, trấn lột, cho vay nặng lãi, ghi đề, đánh bạc gọi là giang hồ huyện;
Tranh giành lãnh địa, chém giết lẫn nhau, đánh cướp có bài bản, tổ chức bài bạc với quy mô lớn, biết cài cắm người vào các tổ chức chính quyền, câu kết với cán bộ suy thoái nhằm trục lợi v.v. gọi là giang hồ cấp tỉnh, cấp thành phố…
Nhược mà còn “tài” hơn cái đám giang hồ vừa liệt kê trên, kiểu như Năm Cam, Út “trọc”, Vũ “nhôm” thì gọi là giang hồ cấp TW.
Cha ông có câu: “Đói cho sạch, rách cho thơm”. Việc cổ súy những việc làm của giang hồ mà không nhận thức được rằng chúng lợi dụng sự kiện để câu “viu” (view: lượt xem) kiếm tiền một cách bỉ ổi là không nên, không đáng.
Việc chào đón giang hồ như các chính khách, hay thần tượng, sùng bái, tung hô giang hồ là việc làm vô sỉ.
Nhận tiền của giang hồ rồi ngồi nghe giang hồ giảng về “đạo đức” làm người thì… càng bậy.