Xuất bản vào 14:49:37 08/05/2019

Tối qua ngủ, mơ về thăm bạn
Ba bảy năm, hơn vạn ngày xa
Bạn quen từ thủa ở nhà
Chăn trâu, cắt cỏ, rõ là thiết thân.
Bạn từ thủa, cởi trần như nhộng
Đến khi già, chửa “động” chân tay
Chị em, mà cứ tao mày
Thân mang “vai” chú, mà… Này, thằng kia
(!)
Người tiên gặp, râu ria lởm khởm
Chú Sử Xoan, ngồi mớm vợ ăn
Thím Lê bị cảm, cằn nhằn:
Chú anh đút chả nhân văn tí nào ! Ahjhj ![]()
Đang còn cảm, “sao sao” bỗng thấy
“Ku” Đạt Dư, tay vẫy vẫy kêu:
Chú ơi !
Chợt tiếng Nguyên Thêu
Quát ông Đạt: Cứt chi kêu váng làng ?
Cẩn thận chứ, xe mang gas ghiếc
Nổ chết giờ, chú “chiếc” cứt khô
Nga Mai nghe rứa hô hô
Chỉ ra đường mấy, trò-cô… cùng cười.
Xa nhẽ có, hơn mười ngàn nhật (ngày)
Bỗng mơ về, cũng thật ngộ nà
Tổng là ba bảy năm xa
Tình xem ra vẫn đậm đà vẫn sâu.
Thăm Hàng Bá đã lâu không gặp
Tìm em Lan coi cặp mông sao
Có tròn, cứng, giống hồi nao
Bỗng nghe vợ quát: Dậy nào, dậy ngay !
Tp.HCM, ngày 08.5.2019
Thiều Ngọc Sơn.