Xuất bản vào 17:51:38 20/02/2016

Hôm rồi, nhân về phép tôi có ghé lại xã Đông Lĩnh thăm chú Hùng. Lúc trà dư tửu hậu chúng tôi có đề cập đến chuyện khi xưa đơn vị chú Hùng, bấy giờ là tiểu đội Công an vũ trang đóng ở xã tôi. Chú Hùng hỏi: “Sơn còn nhớ thằng Cẫng không ? Thằng Bùi Cẫng người trên Quan Hóa ấy?” Tôi nói có nhớ, anh Cẫng không chỉ đẹp trai mà còn đánh bóng chuyền cực giỏi.
Đúng ra tôi phải kêu là chú Cẫng mới phải phép. Vì hồi tôi còn nhỏ, nói như các cụ ở quê tức còn bé, dái mới bằng hạt kê, chưa mọc lông nách… thì chú Cẫng và chú Hùng đã là sĩ quan rồi. Nhớ quãng đâu năm bảy lăm bảy sáu, một bữa đi chăn trâu trên cánh đồng cồn Ku, bọn trẻ chúng tôi bỗng thấy có mấy chú Công an vũ trang tự đâu kéo đến căng bạt rồi cắm trại ngay trên bãi Ngoài, bãi đất trống giữa cánh đồng và đóng quân ở đấy (cái nền doanh trại chỗ mấy chú đóng quân nay chính là cái nền nhà ông Hảo Hòa ở bây giờ). Giống như dân, các chú cũng vỡ hoang, cấy lúa làm ruộng, chăn nuôi vịt gà… Mãi sau này tôi mới biết đấy là những chú trong đơn vị thuộc hạng có “số má” nên bị đơn vị “cử” đi tăng gia.
Chú Cẫng hơn tôi mười mấy tuổi. Ở quê tôi hồi ấy có lệ, ngoài xã hội hễ ai đó lớn hơn mình năm bảy tuổi thì kêu bằng anh, lớn hơn chục tuổi phải xưng hô là chú cháu, quê dẫu kệch cỡm nhưng xưng hô có lớp lang, đâu đó đàng hoàng chứ không có kiểu luộm nhuộn như bây giờ, tức còn bé nứt mắt nhưng thấy “khách” tóc muối tiêu vào quán vẫn bá cổ kêu anh em ngọt sớt. Bấy giờ, do tiểu đội Công an vũ trang đóng ở giữa đồng không mông quạnh nên cũng buồn, phần vì toàn đực rựa sống với nhau chắc cũng khô khan. Bởi vậy, mỗi khi thấy tụi trẻ chúng tôi thả trâu trên cánh đồng gần đó mấy chú hay dụ chúng tôi vào doanh trại cho kẹo rồi tán gẫu cho đỡ cô quạnh.

Bấy giờ, Cẫng thấy tôi trắng trẻo dễ thương nên lân la bắt chuyện, khi biết bên nhà ngoại tôi có chị con bà dì rất xinh nên anh thường cho kẹo và bắt tôi phải gọi bằng anh, mục đích chẳng qua cũng chỉ là tìm cơ hội làm quen rồi kiếm cớ tán bà chị. Phần tôi, bấy giờ được kẹo thì thích dù biết anh hơn tôi cả chục tuổi nhưng cũng nhắm mắt gọi bừa (cơ hội ghớm), gọi riết thành quen và chỉ riêng anh tôi mới gọi như thế.
Cẫng người họ Bùi, tuy là người dân tộc nhưng có khuôn mặt chữ điền, nước trắng lẳn, đẹp trai chứ không thô thiển, sần sùi như mấy người dân tộc tôi biết. Cẫng thường xuyên cho kẹo nên tôi muốn anh làm anh rể trong nhà lắm nhưng chị tôi lại không ưng, chê tên “Cẫng” xấu, không thích. Sau này tôi mới biết cái tên BÙI CẪNG của anh nếu đọc lướt nghe tục tỉu quá, sợ đàm tiếu nên chị tôi vì thế mà không thích anh chăng ???.
Quay lại câu chuyện của chú Hùng. Khi nhắc đến Cẫng, tôi vẫn khen anh đẹp trai, hiền và tiếc mãi vì chị tôi lại không chọn anh. Chú hùng bảo “Mày biết chuyện thằng Cẫng ốm liệt giường xuýt chết không ?”. Tôi nói không, chỉ nghe đồn anh bị ho lao nên đơn vị bắt về điều trị sau rồi không thấy quay trở lại”. Chú Hùng cười cười rồi nói: Chuyện không đơn giản thế đâu. Nó ốm là do chính cái tên “Bùi Cẫng” của nó đấy ! Chú Hùng dài giọng hai chữ Bùi Cẫng thành “bòi cẫng” rồi kể:

Bận ấy, cấp trên có lệnh triệu tập tiểu đội về đơn vị tập huấn, Cẫng được giao một mình ở lại coi doanh trại và chăm sóc vịt gà. Chiều tối hôm ấy, do chẳng còn ai trong đơn vị trò chuyện nên khi cơm nước xong, Cẫng bèn mò lên làng Trường (phía trên xã tôi) tán gái, giết thời gian. Khuya, khi về đến giữa cánh đồng thì buồn tiểu, Cẫng nhìn quanh không thấy ai bèn đứng tấp vào gò đất đái. Dẫu đứng đái nhưng Cẫng lại nghĩ đến chuyện gái gú. Nhất thời dục vọng bốc lên, Cẫng vừa đái vừa tưởng tượng cảnh ôm gái vào lòng, được hôn hít, ân ái. Cẫng một tay bận đái, tay vút ve cơ thể rồi cứ thế… tưởng tượng. Bỗng có cơn gió lạnh từ đâu thốc đến, Cẫng rùng mình vội cài nút quần rồi chạy thốc về doanh trại leo tót lên giường nằm chùm chăn kín mít. Vừa thiu thiu chợp mắt, Cẫng thấy có cô gái tuổi chừng mười bảy mười tám mặt đẹp như ngọc, vận bộ đồ trắng đến bên giường rồi cứ thế, nhìn Cẫng cười cười. Cẫng lúc đầu nghĩ cô gái biết chuyện lúc nãy nên có ý xấu hổ. Thấy cô gái chỉ cười, không nói năng gì, Cẫng bèn đánh liều ngồi dậy hỏi:
– Cô là ai ?
– Em người xóm dưới đi chơi lạc bạn nên về trễ. Lúc nãy khi ngang đây không hiểu sao lại sợ ma, nhìn vào đây thấy đèn còn sáng biết anh còn thức nên vào đây xin ngủ nhờ. Sáng mai em về sớm.
Cẫng nghe nói đến ma cũng sợ, nhưng nhìn cô gái thấy còn nhỏ tuổi nghĩ cho ngủ lại cũng vui nên đồng ý, bèn đùa bảo cô gái ngủ chung giường cho ấm. Cô gái đồng ý bèn nằm xuống giường cùng ngủ. Được một lúc, cô gái cất tiếng ngáy o o. Cẫng vì lâu nay toàn ngủ một mình, nay có người lạ nằm chung giường lúc đầu còn e ngại nay thấy từ cơ thể người cô cứ tỏa mùi hương thơm ngát, liếc mắt nhìn qua thấy thiếu nữ da trắng mịn, môi đỏ như son thì lòng bần thần thao thức, không sao ngủ được. Một lúc, dục tính bốc lên, Cẫng kìm lòng không đặng bèn quàng tay qua ôm ghì thiếu nữ vào lòng. Cô gái không những không nói gì mà còn vòng tay ôm chặt lấy Cẫng, thế là cả hai cùng giao hoan, ân ái suốt đêm. Độ đầu canh năm, khi trời còn chưa tỏ cô gái vội xin phép ra về. Cẫng tiếc nuối, nằn nì ở lại. Thiếu nữ lấy lý do ban ngày không tiện ái ân nên xin phép được về và hẹn tối sẽ trở lại.
Chiều hôm ấy, Cẫng không chỉ làm thịt gà, tráng trứng mà còn vào trong làng mua thêm chai rượu nút lá chuối. Khi trời còn chưa tối đã dọn mâm lên ngồi đợi. Được một lát, cô gái ban tối quay trở lại. Cả hai vừa uống rượu, vừa lả lơi, đùa bỡn, xong lại giao hoan đến sáng. Hai người cứ sáng tạm biệt, tối họp mặt uống rượu đùa vui.

Cứ thế, chừng mười ngày sau. Khi hết đợt tập huấn, anh em trong tiểu đội lục tục quay trở lại. Ai nấy đều giật mình, ngạc nhiên không hiểu vì sao từ một chàng trai khỏe mạnh nay Cẫng bỗng chốc gầy xọp, hom hem như người vừa trãi qua một cơn trọng bệnh. Hỏi thì anh chỉ nói chẳng hề gì. Lại thấy, cứ đêm về khuya, trong mùng của Cẫng thường phát ra tiếng cười rích rích hễ trời sáng lại không thấy gì nên sinh nghi có quan hệ bất chính bèn tổ chức rình bắt. Đúng như dự đoán, đêm hôm đó, khi trong giường của Cẫng phát ra tiếng ọp ẹp thì cả tiểu đội đồng loạt vùng dậy và quả nhiên thấy có bóng người từ trong màn vùng chạy ra ngoài. Có người nhanh chân truy đuổi theo tính bắt lại xem là ai nhưng khi đuổi đến cồn đất ven đường, chỗ Cẫng đứng đái hôm trước thì không thấy dáng người đâu nữa. Tìm quanh quẩn mãi không thấy, đến sáng thấy có một cái lỗ rộng ngay phía sau cồn đất bèn lấy cuốc thuổng ra đào, bắt được một con thú trông kỹ nhưng không rõ là loại thú gì, không thấy có bộ phận sinh dục nên không rõ là đực hay cái, chỉ thấy hai bên đùi con thú, nhẵn thín chẳng còn một sợ lông.
Con thú ấy khi bắt được, cả tiểu đội toàn thanh niên trai tráng thay nhau đánh đập nhưng nó cứ trơ ra, không chết. Về sau có người khách đi qua thấy vậy mách rằng đó là thứ ma chuyên sống ở cồn bãi, lâu ngày luyện thành tinh. Thứ ma này luyện còn chưa rõ giống đực hay cái, còn đương là Pédé nhưng rất dâm đãng. Thứ quái đó thuộc thổ, muốn giết nó tất phải cột chặt vào thân cây dâu, lại phải lấy một cành dâu một đầu khảm hình bát quái, một đầu vót nhọn, chỉ cần dùng đầu nhọn đâm nhẹ vào giữa háng tất chết ngay. Mọi người nửa tín nửa ngờ nhưng cũng chạy vào làng chặt một cây dâu về làm thử, còn chọc cây vào háng con thú, con thú bỗng thé lên, cười như nắc nẻ, ngớt đợt cười, thở hắt ra ba cái rồi chết tốt.

Sau bận đấy, đơn vị sợ quá nên gọi anh Cẫng về để điều trị. Mấy năm sau, tiểu đội tăng gia cũng giải tán…
Chuyện anh Cẫng, nghĩ cũng lạ.
Viết lại tại Tp.HCM, ngày 21.10.2015
Thiều Ngọc Sơn