1568 – BÁNH SOCOLA

Xuất bản vào 13:56:24 22/05/2019


 

Năm ngoái, khi đi họp phụ huynh thấy con mình là một trong 43 đứa học sinh giỏi của lớp 5A3, trường tiểu học Sao Mai (quận Xàm Sự, Tp. Xàm Xư). Nghĩ lớp có 44 đứa nhưng có đến 43 đứa là học sinh giỏi, trong đó có con mình thì lấy làm tự hào, biết ơn thầy cô, nhà trường lắm lắm.

Vào hè, nghĩ con vất vả cả, năm chúi mũi vào đèn sách mới bàn với vợ, thưởng cho cháu một chuyến về quê, vui chơi cho thỏa thích.

Trưa vừa về đến nhà, cơm nước xong thì cháu lọ mọ ra đường chơi với mấy đứa con hàng xóm. Xế chiều, không thấy cháu về mới đứng dậy đi tìm thì thấy con áo hở ngực, mồ hôi nhễ nhãi vừa chạy vừa thở từ ngoài cổng vào nhà.

Nhìn thấy mình, nó cầm tay kéo tuột ra sân giếng rồi nói:

– Ba ! Ở ngoài kia có ai đánh rơi cái bánh socola to lắm.

Vừa nói cháu vừa đưa hai tay lên vẽ một hình tròn to như cái rá vo gạo để minh họa.

Nghĩ con “chém” gió (thằng này nhỏ nhưng giống tính mẹ, nhiều khi cũng biết giỡn ghê lắm), có ít xít ra to, phóng đại… Lại nghĩ, bánh mà to như cái rá, chắc hẳn là cái bánh đa (có nơi kêu là bánh tráng), vì bánh đa ở quê thường được tráng bằng gạo nguyên không qua xử lý nên bánh có màu thâm thâm nâu nâu, chắc cháu chưa phân biệt được mới nhầm bánh đa là bánh socola chăng. Bèn nói:

– Chắc bánh đa, bánh đa vừng đấy con ạ.

– Không phải ba ! Bánh đa con biết, bánh socola thật mà, to mà dày lắm.

Nghe con cãi, tôi cũng hơi tò mò, nghĩ ở quê im ắng không có tiếng ồn ào của xe cộ. Phàm bánh to mà dày thì nhỡ có rơi, hẳn phải gây tiếng động và như vậy thì chủ nhân của chiếc bánh phải biết.

Thấy tôi phân vân, cháu bèn túm tay tôi lôi tuột ra đường. Đi cách nhà chừng non 100m bỗng cháu dừng lại, lấy tay chỉ vào một vật ở giữa đường rồi bảo tôi:

– Đây ba !

Tôi nhìn theo tay con chỉ, mồm không ngậm được, chỉ biết vừa ôm con vừa cười, vừa… khóc !.

Hu hu…

22/5/2019
Kể chuyện nhân: Shaolaojia.




Câu lạc bộ Thái Cực Quyền Công Viên Gia Định - Số 3 đường Hoàng Minh Giám, P. 3, Q. Gò Vấp, TP. HCM