Xuất bản vào 05:25:14 31/10/2019

Đêm chợt nổi, cơn ho khúc khắc
Nghĩ thu tàn, đông chắc đã sang
Sáng ra, ngẩng ngó, cây bàng
Tuốt trên cao một, lá vàng… trực rơi.
Thu nhược quá, nhẽ thời đông lại
Chuyện muôn đời, “quan ngại” ích chi
Lệ thường, thịnh tất, phải suy
“Vật cùng tắc biến”, đếch gì… bận tâm.

Chỉ quan ngại, mưa thâm gió bấc
Lạnh thấu xương, Mẹ giấc chẳng an
Khoai đồng bãi Áng, bãi Chan
Vắng chân thiếu phụ, sáng làn sương giăng.

Thu tàn lụi, khóm măng bụi trúc
Khẽ khàng đưa, chậu cúc mỉm cười
Chị tôi nét mặt kém tươi
Nói đông nó lại, tháng mười… đã qua !.
Tp.HCM, ngày 31.10.2019
Thiều Ngọc Sơn.