1770 – CHUYỆN NÀNG DÂU HỌ THIỀU
Xuất bản vào 16:02:57 10/02/2020
Chiều đương đứng, chơi ngoài đầu ngõ
Gặp nhỏ kia, tóc xõa bờ vai
Hỏi mình, biết cháu con ai ?
Mình “không !”, nó: Bác đúng dzai… họ Thiều.
Nhìn gái mắt, chả điều hấp háy
Miệng chả cười, môi “máy” cũng không
Đoán ngay, cùng họ với chồng
Cái thằng ôm cháu, suốt đông…vừa rồi.
Xong hỏi: Bác, thấy “tồi” không nạ ?
Mình trả lời: “Cũng chạ chi mô”
Nó cười, nghe đến, nhấp nhô
Tựa Sầm Sơn biển, sóng xô mạn thuyền.
Hỏi được biết, tên Tuyền họ Lữ
Dâu dòng Thiều, nửa chữ chả sai
Làng khen, đẹp giống, Tây lai
Quản chồng, làng chẳng một ai, “quản” bằng.
Dzai Thiều tộc, sao trăng, chẳng biết ?
Phàm yêu ai, yêu miết, chả buông
Ghét ai, phân rõ, lạch luồng
Chẳng yêu, có “dụ” đến buồng… cũng ra.
Với quan điểm, vợ là số một
Nên nhỏ Tuyền, chẳng cột, chẳng neo
Chả gì, gọi phải, bám đeo
Chả kinh chi chuyện, mỡ treo miệng chồng.
Nó bảo: Bác, cả dòng Thiều tộc
Gái dzai gì, một gộc giống nhau
Hệt dzai các họ, bạc đầu vẫn yêu !?