Xuất bản vào 01:39:38 18/02/2020
—————– (Họa) —————

Bài thơ đầu, anh viết tặng cho em
Chính bài thơ, kể chuyện về đôi dép
Giản đơn thôi, không hề kêu gượng ép
Chỉ là nêu, chuyện đôi dép… chung tình.
Bài thơ đầu, anh tả đến lung linh
Bài kế tiếp, kể chuyện tình loi lẻ
Hai chiếc dép, bỗng đi đâu một kẻ
Làm chiếc còn, mặt trăm vẻ buồn hiu.
Mỏi mắt trông, từ sáng đến tận chiều
Màn đêm xuống, càng cô liêu quạnh quẽ
Chẳng ai xỏ, vì sợ đời bắt bẻ
Càng khát khao, chờ trông kẻ… kia về !
Nhớ khi trước, từng ước thề son sắt
Cũng hẹn non, từng tay bắt chặt tay
Hệt như người, gót dẫu vẹt, biến bay
Dù mõm dzách, thề chẳng ngày chia cắt (!)
Rứa mà nay, một chiếc nằm hiu hắt
Còn chiếc kia, bị ai bắt mất rồi !
Phàm dép giày, phải có cặp, có đôi
Răng nỡ để, chiếc lặng ngồi lưu luyến ?! ![]()
Thanh Hóa, ngày 17.2.2020
Shaolaojia.