Xuất bản vào 12:58:26 11/06/2020

Tặng: Dòng họ Thiều thôn Lạc Thọ
Xửa xưa vẫn, nghe dân đồn thổi
Đền Đức Vua, cực nổi tiếng linh
Nằm ngay, Lạc Thọ, thôn mình
Ẩn sâu tàn lá, đượm tình… nước non.
Nghe Mẹ kể, khi còn con gái
Đền Đức Vua, lợp mái ngói Tàu
Bấy chừ, ai “lạc” mất trâu
Nén nhang cầu khẩn, chẳng lâu… tất về.
Ai nhà mất, lợn, dê, gà, vịt
Lễ miếng trầu, thời biết, trộm đâu !?
Xã làng, ngộ rĩ, gặp rầu
Thành tâm đảnh lễ, muộn sầu biến bay.
Nội kể lúc, ông mày còn trẻ
Đền Đức Vua, ngàn lẻ chuyện “linh”
Chẳng riêng, bảo hộ, chúng sinh
Quanh đền, lắm chuyện “ngôn tình”… cực hay.
Ví tau với, bạ (bà)** bay chẳng hạn
Thời chiến đâu, lãng mạn như giờ
Tau đi mà bạ (bà), đợi chờ
Mẩy mươi năm đọ, chự (chứ) giờ… còn lấu (lâu) !?
Tau về đúng, bựa đầu dzại phóng (giải phóng)
Thấy bà bây, đứng hóng đầu thôn
Hỏi thời bạ bảo: Biết hôn
Lệ đền (lễ đền) Vua bạo ông khôn (không) hề dzì !
Ai “duyên” ngộ, lâm ly, bi đát
Chục miếng trầu, lễ nhạt, ắt xong
Cẩm Yên, gái phận long đong
Lễ chai rượu nếp, về chồng khắc yêu (!?).
Cẩm Hà vợ, chẳng chiều chồng hỉ
Lễ đem qua, dẫu chỉ bánh đa
Cúng xong, một lát về nhà
Vợ ra bá cổ, hít hà… cứng chân.
Xửa xưa vẫn, nghe dân đồn thổi
Đền Đức Vua, cực nổi tiếng linh.
Tp.HCM, ngày 13.6.2019
Thiều Ngọc Sơn
——————–
*. Tức đền thờ Đức Vua ở thôn Lạc Thọ thuộc xã Cẩm Lạc (huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh). Đền có từ bao giờ và thờ Vua nào thì không ai biết, chỉ biết xưa nay con cháu dòng họ Thiều nối đời làm thủ đền, trông coi việc cúng tế. Theo bà con trong vùng, đền xưa nay nổi tiếng linh ứng, thường “cầu gì được nấy” và trước đây đền có sắc phong thần do triều Nguyễn sắc phong nhưng sau này, do chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ, đền bị hư hại nặng nề, sắc phong cũng bị mất hết. Năm 1983, đền được bà con trong vùng cùng với con cháu dòng họ Thiều phát công đức trùng tu lại. Được biết, sau mấy chục năm đến nay công trình tâm linh đã mục nát, hiện con cháu dòng họ Thiều xã Cẩm Lạc cùng bà con đang kêu gọi thiện nguyện, góp sức xây lại đền.
**. Trước hết xin lưu ý mọi người rằng: một số chi tiết tâm linh nêu trong bài thơ là do cháu Thiều Đăng Chiến (người Lạc Thọ) cung cấp. Bài thơ này làm từ năm ngoái khi tác giả về thăm thôn Lạc Thọ nhưng ko rõ đã đăng chưa vì nãy phát hiện thấy bài đăng để chế độ riêng tư nên đăng lại. Cuối cùng, để phản ảnh đúng thực tế, người viết cố ý thể hiện một đoạn toàn tiếng địa phương. Tuy khổ độc nhưng mong mọi người cố gắng.