Xuất bản vào 08:10:09 01/10/2020

Thơ: Đình Doãn
Đêm trở gió Bà đau tôi thao thức
Dang tay rờ hỏi mình nhức nơi đâu
Thời gian như mới dập miếng bã trầu
Ngoảnh nhìn lại đầu chúng mình đã trắng.
Bữa dạm ngõ đến giờ bao mưa nắng
Đối vành mỗi nuốt cay đắng đã nhiều
Cái khó nghèo sao cứ mãi bám đeo
Như trong tháng mảnh trăng treo thường khuyết.

Chồng B2 chiến trường xa ác liệt
Em một mình mải miết với lo toan
Tuổi bảy mươi khéo giữ để vẫn còn
Tiếng cười ấy – bào mòn đi tiếng nấc.
Bữa sang bến Thầy U em khẽ nhắc
Phận dâu con: “TỨ ĐỨC” đạo làm người
Em bắt đầu là đứa trẻ tập bơi
Đầy sóng gió giữa biển đời lai láng.

Ngày kết thúc là “tôm đi chạng vạng”
Và bắt đầu gà gáy rạng trời đông
Bao nhiêu năm vợ lính phải xa chồng
Đêm thấp thỏm chong chong toàn nghĩ dại!
Thua thiệt quá cũng một đời con gái
Nhận cơi trầu đò gác mái sang sông
Được tiếng may: là con gái có chồng
Thời bom đạn nhiều người trông chả được.

Tác giả Đình Doãn (ngồi giữa) cùng các bạn thơ
Giờ nghĩ lại mình là người may phước
Thương bao nhà vẫn chưa được đoàn viên
Nằm lại nơi đâu? Ở khắp mọi miền
Khi đất nước đã bình yên… Anh nhỉ !…