Xuất bản vào 02:30:44 21/02/2016

Ở thành phố mà thân nghèo kiết xác
Chẳng nói xa ngay chú bác cũng khinh
Chẳng bằng đứa ở Tây Ninh
Quanh năm khách khứa “chí tình” lên thăm.
Tp.HCM, ngày 26.6.2015
Shaolaojia
<><><><>
P/s: Bài thơ này được viết là do mình vừa đọc xong câu thành ngữ:
Bần cư đô thị vô nhân vấn
Phú tại sơn lâm hữu khách tầm.
Dịch nghĩa:
Phàm kẻ đã nghèo thì dù có ở chốn phồn hoa đô thị, Hà Nội – Huế – Sài Gòn, thậm chí cả Lôn Đôn, Nữu Oác… cũng chẳng có chó nào ghé đến thăm.
Và ngược lại, người giàu sang, lắm của… thì dù người ấy có ở nơi sơn cùng thủy tận, ở hóc bà tó, chỗ “chó ăn đá gà ăn sỏi”… cũng có khách quý, khách “chí tình” tìm đến tận nơi thăm hỏi, nhận họ hàng… 
Hây dza ! Ngẫm đời…
Đời…
Đời thật chán … !!!