2170 – CHUYỆN 2 ÔNG CHÁU (KỲ – II)
Xuất bản vào 08:00:21 17/01/2022
Sáng về thấy, giở tay, rõ tội
Giống vỉnh vòi, “Ơi nội bế con!”
Nội bồng, lại dỗi, kiểu con… đếch cần!
Xoa đầu ý, vạn lần xin lỗi !
Cháu mỉm cười, hờn dỗi, vụt tan
Mặt tươi hệt đóa, ngọc lan
Cả căn nhà bỗng, hương tràn… khắp nơi.
Nội bồng cháu, ra chơi, trước cửa
Ngắm khoảng trời, kêu thửa ấu thơ
Giàu thêm câu ví, “Ầu ơ”… mai này!
Cầm tay cháu, bàn tay xinh xắn
Nói thầm ông, nhủ nhắn câu ni:
Lớn nhanh, ông cháu mình đi
Về quê không kẻo, Cố khi Cố hờn* !
Về thăm đất, Đông Sơn, Thanh Hóa
Bạc dẫu nghèo, tình quá đậm sâu
Về thăm, không kẻo đã lâu
Chẳng quê thời có, dễ đâu… nên người !.
*. Cố khi Cố hờn: Cố là danh từ dùng chỉ người đẻ ra ông nội của cháu (thân mẫu người viết, tác giả). “Cố khi Cố hờn” ý nói cháu lớn nhanh, về thăm các cụ kẻo các cụ trông con cháu không thấy lại… hờn dỗi.