2178 – CHUYỆN THẰNG LƯƠNG (4)
Xuất bản vào 09:24:57 11/02/2022
Thằng Lương mấy, năm rồi ốm yếu
Chẳng lúc nào, “thất khiếu”, thuần dương*
Đứng kề, ngửi chẳng, tị hương
Bờ môi, nhợt nhạt, chẳng hường… hiếc chi?!
Năm mấy bận, đưa đi cấp cứu
Tóp teo gầy, chỉ thiếu lộ xương
X-quang, não bộ, trung ương
Có hình giống hạt, hướng dương… hơi mờ ?!
Càng cận tết, vật vờ, thấy rõ
Chẳng gì kêu, có “võ” giống xưa
Nghe gà, gáy giữa, giấc trưa
Nghĩ sao lại nói, đêm vừa… chuyển canh ?!
Được mỗi cái, rõ lành tính nết
Dẫu muộn màng nhưng tết…, Lương về !
Giúp dân “phượt” thủ, đắm mê… mấy ngày !?
(*). Thất khếu thuần dương: Thất khiếu là bảy cái lỗ (khiếu) trên mặt người gồm hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi, và miệng (Cửu khiếu gồm thất khiếu kể trên cộng thêm lỗ sinh thực khí và hậu môn). Thất khiếu thuần dương ý là lúc nào cũng bạc nhược, yếu đuối, không được khỏe mạnh, tươi tỉnh.