Xuất bản vào 02:16:50 08/05/2016
– Đồng nghiệp ! Sao trông anh mệt mỏi thế ?
Chú Công an không mở mắt mà làu bàu:
– Đìu mẹ, không những mệt mà còn đứt cả hơi… sắp chết đến nơi rồi đây !
– Ai làm cho đồng nghiệp mệt ? Kẻ nào làm đồng nghiệp đứt hơi, sắp chết ?
Nhăng Văn Nhít gặng hỏi. Chú Công an mắt vẫn nhắm tít, lười biếng lầm bầm:
– Nhân dân chứ thằng nào.
– Nhân dân ? Nhân dân là thằng lìn nào, đứa chó chết nào mà láo thế ? Tại sao hắn dám làm cho đồng nghiệp mệt ?

Nghe hỏi lạ, chú Công an vội hé mắt ngó, thấy thằng mũi lõa tóc đen đoán người ngoại quốc. Sợ nó ghi hình làm ảnh hưởng đến quốc thể nên vội vàng tụt khỏi yên xe, đứng ngay ngắn, giở tay chào rồi nói:
– Hê lô… Good morning… Bonjour…
– Ồ ! Không, không… anh cứ nói tiếng Việt được rồi.
Thấy thái độ của Nhăng Văn Nhít không có ác ý, chú Công an hỏi:
– Lúc nãy anh gọi tôi là đồng nghiệp, vậy anh cũng là Cảnh sát chăng, nước nào vậy ?
Nhăng Văn Nhít cho biết anh cũng là Cảnh sát khu vực của Pháp lại giới thiệu họ tên, quê quán, mục đích chuyến đi… rồi hỏi :
– Thế Nhân Dân là đứa nào ?
Chú Công an khu vực buồn bã đưa mắt nhìn ra đường Nguyễn Văn Công rồi tay phải khoát một vòng thật to, nói: “Là tất cả đám người lấn chiếm lòng lề đường”.
Chú cho Nhít biết, cả tháng nay đơn vị chú nhận lệnh từ trên xuống yêu cầu thực hiện chiến dịch làm “Sạch xanh thành phố”. Đơn vị giao cho các chú xuống vận động nhân dân không được buôn bán lấn chiếm lòng lề đường. Các chú đã xuống vận động, dùng lời ngon ngọt, phân tích giải thích và trước mặt các chú, dân cũng hứa chấp hành. Thế nhưng lời nói như “Nước đổ đầu vịt”, hễ có mặt Công an thì dân chấp hành nhưng hễ các chú rút đi là dân lại ùa ra bày hàng giữa đường gây ách tắc cả đường.

Chú tâm sự với Nhăng Văn Nhít rằng làm căng, thì dân không buôn bán được mà không buôn bán được thì dân đói… Phàm khi đã đói, người ta chỉ nghĩ đến cái ăn, hễ ai đụng chạm vào nồi cơm của họ là họ chửi bới, xỉ vả… Bởi vậy, nếu mình làm căng thì dân ghét mà không làm thì dân (những gia đình không buôn bán, người tham gia giao thông v.v.) cũng chửi, lãnh đạo phê bình… Khổ lắm Nhít ạ ! Cả tháng nay, nắng nóng đến con chó cũng sợ hụt hơi bởi lúc nãy, ông đi từ khách sạn ra đây mà chó đâu có dám sủa, để dưỡng thân tồn thần nó tìm mọi cách chui vô chỗ mát để nằm. Hừm… chó còn khôn thế vậy mà mình… đơn vị có 10 người thì cả 10 người phải bỏ nhà bỏ cửa, bỏ cả vợ con ra chầu trực dưới cái nắng nóng 40 – 41 độ đầu cổng chợ… Chú Công an lắc đầu, chếch chếch miệng, mắt ngó xa xa, lơ đễnh, buồn buồn, trông như người lạc nhãn, rồi chú nói:
– Không biết bên Pháp như thế nào, các bạn làm bên đó có khổ không chứ bên này, dân cứ chơi kiểu này (tức rình cho Công an rút là lại tràn ra bán) tôi sợ đường ra nghĩa địa chẳng còn xa đâu ông ạ.
– Ô ! Tưởng ai ! Thì ra là personnes ! Personnes chơi đồng nghiệp. Nhân dân tiếng Pháp chúng tôi gọi là personnes nhưng tôi nghe cha tôi nói Nhân dân Việt nam là số 1, họ lì lắm, gan dạ lắm – ngừng một lát, vỗ vỗ vai chú Công an, Nhăng Văn Nhít tiếp – Người Pháp chúng tôi thua đã đành nhưng ngay đến người Mỹ cũng không khuất phục được họ. Các bạn chơi không lại Nhân dân đâu ?!.
Nhăng Văn Nhít nói xong thì lịch sự bắt tay, chào bỏ đi. Được ba bước, nghĩ sao nó quay lại ghé sát tai chú Công an nói nhỏ “Bên tôi á… “. Chẳng biết thằng Nhít nói cái gì, chỉ thấy chú Công an lắc lắc cái đầu, xua xua tay còn mồm thì liên tục nói “Chịu ! Chịu… bên chúng mày làm được chứ bên tao không ai làm thế cả, phải tội chết”.
Tp.HCM, ngày 07.5.2016
Quêchoa_Thanhhóa