Xuất bản vào 16:18:40 11/05/2016

Lời bàn của Thiều gia:
Biểu tình nếu xét về hình thức thực chất chính là thể hiện cái Quyền tự do ngôn luận, Quyền được bày tỏ quan điểm, quyền tự do hội họp và tự do lập đảng (kể cả đảng lâu la), lập nhóm, lập tổ chức v.v. Biểu tình là quyền dân sự cơ bản chính đáng của công dân theo Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Liên Hợp quốc mà đa số các quốc gia dân chủ đã công nhận và ký kết.
Biểu tình là hành vi biểu hiện thái độ được thực hiện do một nhóm người, một tổ chức và có khi biểu tình còn được thực hiện bởi nhà nước. Mục đích của “biểu tình” là bày tỏ quan điểm hoặc ủng hộ hoặc phản đối một vấn đề nào đó có liên quan đến lợi ích của cá nhân, con người cụ thể, lợi ích công công… , nhất là về các vấn đề bất công trong các xã hội.
Biểu tình có nhiều hình thức, cũng rất phong phú đa dạng như biểu tình bạo lực hay bất bạo lực; biểu tình hòa bình (phi bạo lực) hay còn gọi là biểu tình trong ôn hòa, bất bạo động; biểu tình ngồi (tọa kháng), biểu tình đi (tuần hành), chủ động biểu tình, bức xúc mà biểu tình hay bị dụ dỗ mà bêu nắng… Và nhìn chung, các cuộc “biểu tình” thường có liên quan đến vấn đề chính trị, kinh tế, và xã hội, thường nhằm mục đích gây sức ép cho một thay đổi nhất địch.
Tóm lại, biểu tình là vbieeur hiện của văn minh, là tốt. Biểu tình giúp thúc đẩy sự phát triển của xã hội và cho phép biểu tình là một nghĩa cử cao đẹp của tất cả các chế độ, của giai cấp cầm cương 🙂 Thế nên nước nào cũng cho phép được đi… biểu tình 🙂 Hà hà… chỉ có điều, muốn thế phải tuân thủ luật chơi, tức phải đăng ký, phải xin phép, phải tổ chức thực hiện và tuân thủ đúng theo quy định của pháp luật… đéo tuân thủ ông đập bỏ mịa 🙂
Để giúp các bác nhất là những bác thích đi “biểu tình” hiểu một cách chính xác thế nào là Biểu tình, dưới đây em có tập hợp một số tư liệu, mời các bác tham khảo cho kỹ sau đó có ý kiến đề xuất với Đảng & Nhà nước mau chóng thông qua Luật biểu tình để các bác được thoải mái biểu dương hoặc phô trương sức mạnh 🙂
Hãy xem ở các nước phát triển, biểu tình được tiến thành như thế nào? Quyền và trách nhiệm của người dân cũng như cảnh sát được luật pháp quy định ra sao? Người tổ chức cần làm gì để cuộc biểu tình được thuận lợi diễn ra?
Ở Hoa Kỳ
Quyền kháng nghị được quy định trong Tu Chính án Thứ nhất của Hiến pháp Hoa Kỳ như sau: “Quốc hội sẽ không ban hành luật liên quan đến việc sáng lập tôn giáo, hay ngăn cấm tự do việc này; hoặc hạn chế quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; hay quyền tụ tập hòa bình và kiến nghị chính phủ về những vấn đề bất bình của người dân”.
Theo đó, người dân có quyền tuần hành, đình công, đưa kiến nghị, thu thập chữ ký và biểu tình ôn hòa ở một số khu vực công cộng, như trên đường phố, vỉa hè và các công viên… Hiến pháp Hoa Kỳ bảo vệ và cho phép mọi người được thể hiện quan điểm, tự do ngôn luận về bất kỳ chủ đề nào, miễn là không vi phạm nội dung khiêu dâm, phỉ báng, đặt điều nói xấu làm tổn hại danh dự, uy tín của người khác, hay dùng lời lẽ kích động bạo lực, hận thù và cố tình tạo ra một cuộc đối đầu.

Đối với các hoạt động này, chính phủ có quyền quy định những hạn chế về mặt thời gian, địa điểm và cách thức tổ chức, như cấm diễu hành diễn ra giờ cao điểm. Không hạn chế chủ đề của các bài phát biểu, nhưng cách thức thể hiện sẽ được kiểm soát nhằm đảm bảo trật tự công cộng.
Có cần xin giấy phép không? Để đảm bảo tránh tắc nghẽn giao thông và trật tự công cộng, nhiều địa phương quy định các cuộc diễu hành, biểu tình phải xin phép trước, đệ trình lên tòa án trước khi biểu tình diễn ra khoảng 10 ngày, số ngày có thể thay đổi tùy theo từng địa phương. Việc xin phép có thể kèm theo bị thu phí hành chính và việc cấp phép dựa trên các tiêu chuẩn cụ thể, khách quan và rõ ràng.
Trong thời gian biểu tình hay tuần hành, người dân có quyền tự do thể hiện quan điểm. Nhưng trong các trường hợp cơ quan thực thi pháp luật tiếp cận nhóm biểu tình, người tham gia không được cãi nhau hay có hành động chống đối, gây sự. Cảnh sát có quyền kiểm tra xem những người biểu tình có che giấu vũ khí hay không và có quyền khống chế đưa về đồn nếu gặp phải chống đối.
Ở Nga
Luật Biểu tình của Nga: người tổ chức biểu tình phải thông báo trước 10 ngày với cơ quan chức năng, cung cấp thời gian biểu cụ thể theo giờ người biểu tình sẽ làm gì. Không tụ tập đông người sau 11 giờ đêm, có nghĩa là cấm biểu tình dài ngày. Một số chỗ được liệt kê không cho phép biểu tình, bao gồm “gần khu tổng thống, tòa án hoặc nhà tù. Cơ quan chức năng có thể bắt thay đổi thời gian địa điểm của biểu tình với chỉ 3 ngày thông báo trước cho người tổ chức biểu tình. Tổ chức Quan sát quốc tế phê phán là Luật Biểu tình của Nga tìm cách ngăn trở người biểu tình hòa bình hợp pháp.

Ở Anh
Quyền kháng nghị là quyền hợp pháp tại Anh được quy định bởi Công ước Châu Âu về Nhân quyền (ECHR). Tại Điều 10 về Quyền Tự do Ngôn luận và Điều 11 về Quyền Tụ tập Hòa bình cho phép người dân thể hiện ý kiến của mình, công nhận quyền hội họp ôn hòa, tự do phát biểu. Ngoài ra, Đạo luật về Trật tự Công cộng năm 1986 cũng phân biệt rõ diễu hành, tuần hành với hội họp tại chỗ, dựa trên trạng thái động – tĩnh của biểu tình. Việc phân biệt này khá quan trọng, cảnh sát sẽ được cung cấp thêm nhiều quyền hạn để kiểm soát một cuộc tuần hành, diễu hành (động) hơn một hội họp, biểu tình tại chỗ (tĩnh).

Theo quy định, việc diễu hành phải xin phép cảnh sát địa phương tối thiểu 06 ngày trước khi diễn ra. Đơn xin phép phải ghi rõ thời gian của cuộc diễu hành, các tuyến đường và cung cấp đầy đủ tên thành viên tổ chức. Cảnh sát có quyền hạn chế diễu hành, thay đổi tuyến đường hoặc đưa ra các điều kiện phù hợp. Ngược lại, cuộc biểu tình tại chỗ ít bị kiểm soát hơn và không bắt buộc phải xin phép trước. Tuy nhiên, cảnh sát có quyền dẹp cuộc biểu tình này nếu cho rằng có dấu hiệu gây mất trật tự. Do đó, cần xin giấy phép trước để đảm bảo cuộc biểu tình diễn ra thuận lợi.
Cảnh sát có quyền cấm tất cả các cuộc diễu hành hoặc một số cuộc biểu tình ở một số khu vực nhất định với thời hạn lên đến 03 tháng thông qua lệnh cấm. Việc này thường được áp dụng nếu cảnh sát địa phương có cơ sở cho rằng không thể đảm bảo trật tự công cộng nếu biểu tình, dù là động hay tĩnh, diễn ra. Ví dụ cụ thể, để một cuộc biểu tình/tuần hành được cấp phép, người tổ chức biểu tình cần làm giấy xin phép trước từ 7-10 ngày và khai báo các thông tin sau:
– Quy mô bao nhiêu người tham gia? Biểu tình vì mục đích gì? Ví dụ, chống Trung Quốc ư? Mời anh nộp 3.000£ lệ phí (con số này thay đổi tùy từng khu vực, một số nơi thậm chí được miễn phí). Biểu tình từ mấy giờ đến mấy giờ? Hết giờ xin mời giải tán.
– Biểu tình tại chỗ hay tuần hành dọc các con phố? Tại chỗ thì đóng phí thấp hơn, cảnh sát quây cho cái rào tạo thành khu vực riêng cho phép người biểu tình thoải mái ý kiến. Nếu tuần hành dọc phố thì đóng phí cáo hơn, sau đó xin thêm giấy phép của ủy ban quận đó và cảnh sát sẽ tiến hành phong tỏa, cấm ô tô đi vào các con phố để người biểu tình tự do nêu quan điểm, không lo va chạm hay gây tắt nghẽn giao thông. Đồng thời yêu cầu mua bảo hiểm để tránh trường hợp quá khích, đốt xe cảnh sát hay đập phá cửa hàng thì công ty bảo hiểm sẽ đứng ra đền. Nếu công ty bảo hiểm từ chối thì đơn xin tuần hành không được thông qua, chỉ có thể biểu tình tại chỗ.

– Ngoài ra, người xin phép cần khai báo có sử dụng loa phóng thanh hay không? Âm thanh bao nhiêu đề xi ben (dB), nếu âm thanh vượt quá lại cần xin giấy phép riêng của Thị trưởng nơi tổ chức biểu tình để đảm bảo âm thanh không quá lớn, gây ảnh hưởng tới người dân.

– Trong một số trường hợp, cảnh sát còn yêu cầu thuê thêm xe cứu thương và bác sĩ trực chiến thời gian biểu tình, để tránh thiệt hại ngoài ý muốn xảy ra về con người.
Thiều gia viết bình luận và tập hợp từ Internet