Xuất bản vào 07:10:16 27/06/2016
Sáng sớm, lưng đeo bao kiếm tay sách hai xô nước từ trong nhà cũ ra đầu hẻm, gặp lão kia vốn là cựu quân nhân lão bẩu:
– Bác tuổi này còn luyện kungfu thế kia thì đến bao giờ mới chết ?

Nghĩ lão này chắc là loại ghiền fim chưởng. Lão thấy mình thường đi luyện võ nên liên tưởng đến món kungfu của nhà chùa Thiếu Lâm bèn gắt:
– Kungfu con khỉ !
– Ớ !!!
– Ớ dzề ?
– Em tưởng… tưởng…
– Tưởng với Đài Loan dzề ?
Mình gắt.
– Em tưởng bác luyện kungfu chứ ?
– Kungfu cái cục cứt. Đang xách nước ra cho vợ nó rửa chén bát ngoài đầu ngõ hẻm kia kìa (vợ bán đồ ăn ngoài đầu hẻm)… Cùng là hạng cán bộ với nhau, sáng sớm ra chúng nó ngồi chễm trệ xơi phở, cafe, tám vặt, mình bảnh mắt ra đã phải xách nước cho vợ rửa chén bát… mệt bở hơi tai chứ ở đó mà công với chả fu 🙂.

Lão nghe mình nói thế thì cười hềnh hệch, bẩu “Vậy mà em cứ…” nói chưa hết câu thì lão bỏ đi. Mình cũng chẳng hơi đếch đâu đòi nghe lão nói cho nó… trọn gói.
Hắc… hắc… 🙂 🙂 :).