Xuất bản vào 01:32:02 26/09/2016

Em bị cú, ngã đau hơn bò… hoạn 🙂
Khiến tâm can rối loạn mấy ngày liền
Em lo rối ruột Mẹ hiền
Lại lo sự “ngã” nhạ phiền người thân.
Đời ai chả, có vài lần… té, vấp ?
Đời mấy ai, chả lúc thấp lúc cao ?
Cái quan trọng “vấp” vì sao ?
“Ngã” xong đứng dậy, hướng nào… để đi ?
Đời vốn thế, vậy có chi sầu muộn ?
Tự thân mình cũng có muốn thế đâu
Thế nên việc đếch phải “sầu”
Đếch chi lại “muộn” cho đầu rối dzen.

Quá hai bốn (24) trăng nhìn đèn… lại khóc
Ngã tuy đau, nhưng học được… ối điều
Nhân sinh thế sự ghét – yêu
Nằm trên giường nhớ cánh diều… tuổi thơ.
Tp.HCM, ngày 24.9.2016
Thiều Ngọc Sơn