Xuất bản vào 02:12:03 26/09/2016

Tác giả Thiều Ngọc Sơn
Giống lấy vợ, cũng xem tông xem giống !
Cũng vạch lông, cũng bới vết… tìm sâu !
Xem chồng, nòi giống ở đâu ?
Vợ con có chửa, nhà giầu hay không ?.
Coi cho kỹ, có cha ông làm lớn ?
Bộ ngành nào, kẻo lớn xớn mắc lừa !
Học hành tốt nghiệp hay chưa ?
Không thôi mắc hợm, họ Lừa… Sở Khanh.
Đời vốn dĩ rất mong manh, dễ vỡ
Sai một ly, lầm lỡ “Bách niên sầu” !
Một đời không ngóc nổi đầu
Không ngày hạnh phúc, “nhảy lầu”…, là đây ?!.

Chớ thấy đứa cao như Tây, sáp tới !
Chê chồng già, đi “cơi nới”, mở mang (?!)
Nhiều thằng trông tướng làng nhàng
Vợ con tận hưởng giầu sang… cả đời.
Chớ lấy đám đã ham chơi còn… nhác (biếng)
Đừng lấy phường hung ác mà hại thân
Lấy người trọng nghĩa trọng nhân
Đầu “vô” khó tí, chung thân… hưởng nhàn.
Cạch mặt đám, kêu: “Bị can, Bị cáo” !
Xa lánh thằng, kêu: “ngáo đá” thật xa !
Trai tơ thích lái “bà già”
Chính phường “đào mỏ”, chuột “sa”… chớ gần !.

Nghèo chăm chỉ, chuyên cần ắt thành đạt
Giàu ham vui, kiếp mạt ắt có hôm
Nhiều khi dáng vẻ lưng tôm
Hơn lưng thẳng chạy xe ôm… thiếu gì.
Tiên Nhất dáng Nhì da… đến giống
Đừng lấy thằng như “Tổng thống”… ham chơi !
Cái thằng mồm miệng lả lơi
Ngồi đâu chém đấy, một đời… long đong.
Chớ lấy đứa môi thâm xì, mồm rộng
Tránh xa thằng hễ hả họng, chửi người
Cái thằng mồm miệng tươi cười
“Đao phay chém lén”, chết tươi… chả chừng (?!).
Nghèo hiếu học nên mừng, vui “giao bái” !
Ham chi giàu, lấy cái lũ… ngoại bang ?
Xa quê, biệt xứ, biệt làng
Tha hương đất khách, bẽ bàng… lệ tuôn.
Tp.HCM, ngày 13.8.2016
Thiều Ngọc Sơn