685 – Thơ tế chị dâu Lê Thị Nguyệt nhân giỗ “đại tường” !

Xuất bản vào 04:51:08 28/10/2016


 

Than ôi !

Nhà đã lạnh gió đông còn thổi
Bèo đã tan nước nổi nữa chi
Hai năm từ bữa chị đi
Nhà ta dzặt những khí bi khí sầu !.

Cứ nghĩ chị vẫn đâu đây chứ
Có ngờ đâu lữ thứ hai năm
Tây phương cực lạc xa xăm
Chẳng thư từ gửi về thăm một lần.

Âm dương dẫu đã phân đôi ngã
Nghĩa vợ chồng nào đã phôi pha
Lòng thơm thảo với mẹ già
Bà con lối xóm đâu đà đã quên.

Chị ơi !

Vừa đấy hết hai năm tang chế
Hai năm dồn cả bể yêu thương
Cha con “Nhất các nhất phương”
Thân tuy xa xứ tình thương để nhà.

Hai năm bỗng anh già cằn cỗi
Mặt u sầu như dỗi hờn ai
Mong ai thức suốt đêm dài
Thức căn con ngủ lệ hai ba hàng.

Sáng dậy sớm thắp nhang phỏng vấn
Đêm đêm về kính cẩn chuyện trò
Thì thầm lúc nhỏ lúc to
Trần gian lo chị lo xo trên trời.

Đi “nhóm họ” nhìn đời lệ chảy
Ngó trẻ thơ run rẫy bước chân
Bảy trăm ngày sống độc thân
Bảy trăm ngày ấy vạn lần xót đau.

 

Anh chẳng trách phận sầu cô lẻ
Chỉ thương cho con trẻ cút côi
Trách mình phúc phận như vôi
Vợ không giữ được đành ngồi khóc than.

Con trách mẹ tính gàn tính dở
Nhà đương yên chả ở bỏ đi
Hơn năm mươi tuổi già chi
Cháu chưa biết mặt bà đi vì gì ?

Thương ôi !

Tây phương có cái chi chị thích
Địa phủ sầu tịch mịch âm u
Nghe đâu cõi ấy “thiên thu”
Không Xuân không Hạ khí tù… bằng không !.

Dương thế dẫu người đông đất chật
Người đời tuy kẻ thật người gian
Nhà mình dẫu vẫn cơ hàn
Sống chưa người dám phàn nàn lấy câu.

Đương êm ấm có đâu nổi gió
Nhà đương vui nỡ bỏ mà đi
Bảy trăm ngày chị được gì
Để nhà hoang lạnh khí bi khí sầu…

Chị biết đấy lệ đâu mãi chảy
Bảy trăm ngày tất thảy phải ngưng
Lệ dương thế thế chẳng đừng
Những mong thấu hiểu xin ngừng tại đây.

Ối… ôi… ôi !

Gió thổi nhà Huyên
Mây che núi Dĩ
Nay ngày giỗ chị
Cầu chỉ nhiêu thôi !
Ngó về phương Bắc xa xôi
Nén nhang thắp chị chị ôi… chứng giùm./.

Tp.HCM, ngày 28.9.Bính Thân (28.10.2016)
Thiều Ngọc Sơn




Câu lạc bộ Thái Cực Quyền Công Viên Gia Định - Số 3 đường Hoàng Minh Giám, P. 3, Q. Gò Vấp, TP. HCM