Xuất bản vào 07:15:35 27/12/2016

Ta thẩn thờ độc bước biển Nha Trang
Nhìn cát trắng với muôn ngàn đá sỏi
‘Nha Trang ơi…ta cứ hoài khẽ gọi’
Để một lần không hờn dõi mắt ai.
Một nữa kia ta thao thức đêm ngày
Làn mắt biếc làm đắm say sóng biển
Và ta thấy tim hình như quyến luyến
Cứ ngỡ rằng ta đã quyện vào nhau.
Biển Nha Trang đem khúc hát dạt dào
Làm say đắm biết bao người thi sĩ
Hồn lấp lửng hay hồn say quẩn trí
Để ta tìm người tri kỷ tâm giao.

Tạm biệt nhé Nha Trang một thuở nào
Ta xin hứa sẽ lần sau ghé lại
Thiên đường nhỏ xin em đừng khóc mãi
Đông lạnh rồi đừng sầu tái nha em !
Dưới đây là bài họa của nick Bạc Tình Nương
KẺ NGỐC
(Họa nguyên vận)
Có một người lặng lẽ đến Nha Trang
Hững hờ bước dẫm lên hàng đá sỏi
Làm kẻ ngốc biển Nha Trang dò hỏi
Muốn một lần được vẫy gọi tên ai
Đã vượt qua bao ngàn dặm đường dài
Chỉ mong gặp đôi mắt nai lúng luyến
Và mong ước đem tình yêu hòa quyện
Muốn kéo thuyền về với biển gần nhau
Chỉ là mơ tình yêu mãi ngọt ngào
Luôn thôi thúc nỗi khát khao tình ý
Biển vẫy gọi nhắc tâm hồn thi sĩ
Hãy vững vàng đừng sầu lụy đớn đau
Cứ rong chơi hưởng gió biển ngọt ngào
Đợi đêm xuống ngắm ngàn sao sáng trải
Và viết nữa cung đàn thơ tình ái
Để tình đời còn mãi mãi dịu êm.