Xuất bản vào 02:08:42 13/01/2017

Tác giả Lê Tấn An
Ngồi viết chuyện duyên tình đôi dép.
Nghĩa vợ chồng rất đẹp người ơi.
Từ đâu dép có cuộc đời.
Từ đâu dép có được nơi yên bình.
Bao ước nguyện mài kinh giữa chữ.
Hỏi dép đôi đến tự nơi nào.
Âm thầm chung sống bên nhau.
Muôn đời giữ trọn một màu thuỷ chung.
Hai chiếc dép đi cùng xuôi ngược.
Chẳng có yêu mà bước kiên cường.
Gánh đời vạn nẻo ngàn phương.
Lên nhung xuống cát bụi đường cùng nhau.
Sang gánh nặng thương sầu lực áp.
Của trần gian dẫm đạp cơ bần.
Dép còn dệt nghĩa tình nhân.
Dẫu cho vinh nhục muôn lần tái tê.
Không ham muốn theo về khác kẻ.
Phận chiếc này như mẹ chiếc kia.
Không bao giờ dép xa lìa.
Chỉ là một cập sẻ chia nỗi niềm.
Lỡ có chiếc ngày đêm lặng lẽ.
Lãng bước theo đơn lẻ suối vàng.
Linh hồn khắc tựa đời hoang.
Để cho một chiếc mơ màng đắng cay.
Mọi thay thế an bày trở lại.
Nhưng có điều không phải như xưa.
Chiếc cao khập khiễng chiếc thừa.
Giữ cho thật chặt cũng chưa êm đềm.
Dép sẻ biết đời thêm trĩu nặng.
Mất chiếc này lẳng lặng mồ côi.
Người mang chiếc lạ đến bồi.
Giống nhau mà kết một đôi không thành.

Bao thế cuộc trôi nhanh đổi mới.
Cũng như mình chờ đợi vắng nhau.
Bước chân hụt hẫng nát nhàu.
Con đường bên cạnh ngày sau hững hờ.
Người ly biệt thuyền tơ cách trở.
Dẫu thế thay nhưng nhớ những gì.
Giấc nồng một cõi sầu bi.
Đớn đau quạnh quẽ cũng vì hết duyên.
Một đôi dép định thiền xuôi ngược.
Dép vô tri đọc bước song hành.
Chẳng thề nguyện ước trời xanh.
Chẳng hề hứa hẹn cũng thành một đôi.
Chẳng giã tạo bao lời khao khát.
Chẳng phụ nhau nhoà nhạt cuộc tình.
Bước cùng một lối thanh minh.
Dép thì cũng chỉ giống mình vậy thôi.
Không thể thiếu trong đời vững trải.
Chiếc phải mang chiếc trái theo kèm.
Tôi thì ngược lại yêu em.
Gắn bó nỗi niềm một lối đi chung.
Dép hy vọng bước cùng sâu lắng.
Nếu mai này gánh nặng thê lương.
Thì xin dừng lại trên đường.
Đến khi tìm thấy người thương thật lòng.
Malaysia, Sr.13.01.17.
Lê Tấn An