Xuất bản vào 01:14:37 19/01/2017
CHỈ LÀ VẬY THÔI
( xướng )

KHÔNG hẹn ước và chưa thề nguyện
MUỐN đời ta chẳng luyến thương gì
NHỚ nào có được ích chi
CŨNG thêm khổ nữa bởi vì trái ngang
KHÔNG vướng bận để hàng lệ đổ
THỂ ái tình tựa hố thẳm sâu
QUÊN vì chẳng muốn phải sầu
KHÔNG màng thế sự bể dâu cuộc đời
MUỐN bình thản rồi chơi thoải mái
XA vòng vây trở ngại dương trần
NHƯNG mà lao lý nghĩa ân
CŨNG chưa có chịu ban phần để tha
KHÔNG có dễ bởi là nghịch lý
THỂ nào ta cứ nghĩ với nghiền
ĐẾN ngày nao được bình yên
ĐỂ LÒNG TRĂN TRỞ MUỘN PHIỀN THÁNG NĂM.
H.T.C 18.1.2017
*************
MỐI TÌNH TRẮC TRỞ
KHÔNG đến được trong lòng cắn rứt
MUỐN gửi lời sợ bực người ta
NHỚ sao những chuyện đã qua
CŨNG vì hoàn cảnh nên là cách ngăn.
KHÔNG đến được nì nằn xin lỗi
THỂ sự tình thấy tội lắm thay.
QUÊN sao được những tháng ngày
KHÔNG duyên nên phận đắng cay tội tình.
MUỐN quên hết lặng thinh chẳng được
XA nhau rồi lại ước gặp nhau
NHƯNG tim vỡ vụn nát nhàu
CŨNG vì tình cũ nói câu ngại ngùng .
KHÔNG đi tiếp đường chung hò hẹn
THỂ sự này tính đến mệt thân
ĐẾN GIỜ VẪN THẤY CHẲNG YÊN
ĐỂ LÒNG TRĂN TRỞ MUỘN PHIỀN THÁNG NĂM.
Tác giả Thanh Liễu
****************
KHÔNG THỂ QUÊN !

KHÔNG hẹn ước mình đâu có khổ
MUỐN quên người dẫu cố ước ao
NHỚ thương mà dạ cồn cào
CŨNG không quên nổi làm sao được giờ
KHÔNG hiểu nổi lòng ngơ ngẩn vậy
THỂ nào ta chỉ thấy nhớ thôi
QUÊN sao chẳng được nữa rồi
KHÔNG còn hiểu được lòng tôi lúc này
MUỐN đi biệt quên ngay người đó
XA thật xa khỏi bỏ trong đầu
NHƯNG rồi… làm có được đâu
CŨNG không bước nổi cho sầu nhẹ vơi
KHÔNG quên được những lời em nhắn
THỂ nào tôi thoát hẳn kim tiền
ĐẾN giờ ăn ngủ không yên
ĐỂ LÒNG TRĂN TRỞ MUỘN PHIỀN THÁNG NĂM.
Ngoạ Long Tiên Sinh
18/1/2017 Trần Long
*****************
KHÔNG THỂ
KHÔNG giấu nổi những dòng lệ đắng
MUỐN quên mà vẫn nặng tình ai
NHỚ thương suốt cả canh dài
CŨNG mùa thu ấy chẳng phai sắc màu
KHÔNG còn nữa người sau đã đến
THỂ tình xưa đã bện sai đường
QUÊN người ta vẫn còn thương
KHÔNG niềm ân ái đêm trường nhớ mong
MUỐN vương lại tơ lòng thủa đó
XA ngút ngàn mắt đỏ chiều đông
NHƯNG rồi ai đã vợ chồng
CŨNG đều lỡ bước còn trông ngóng gì
KHÔNG nhắc lại vùi đi tình cũ
THỂ lặng im tâm ngủ tịnh thiền
ĐẾN rồi những giấc mộng tiên
ĐỂ LÒNG TRĂN TRỞ MUỘN PHIỀN THÁNG NĂM.
Tác giả Hiền Thu
**************
__________ LẼ ĐỜI __________
KHÔNG vẹn nghĩa duyên tình gãy gánh
MUỐN cho mình thoát cảnh buồn đau
NHỚ chi dạ nát tim nhàu
CŨNG đành chấp nhận ngày sau lạc đường
KHÔNG hạnh phúc đừng vương vấn nữa
THỂ thực là ái lửa đã phai
QUÊN tình gieo cảnh bi hài
KHÔNG còn vướng bận đến ai một thời
MUỐN thanh thản sầu vơi tủi hết
XA để không mỏi mệt thân mình
NHƯNG lòng chưa thể lặng thinh
CŨNG đâu xóa được bóng hình thủa nao
KHÔNG cháy bỏng cũng nào sâu đậm
THỂ là sao lại ngấm mạch liền
ĐẾN rồi đi giống tự nhiên
ĐỂ LÒNG TRĂN TRỞ MUỘN PHIỀN THÁNG NĂM.
VĐN_MH 18. 01. 2017 Minh Hằng
******************
“KHÔNG THỂ QUÊN”
KHÔNG ước nguyện mà sao giữ mãi.
MUỐN quên tình nhưng lại khó khăn.
NHỚ thương một thuở lệ hằn.
CŨNG vì cách biệt đường ngăn lối về.
KHÔNG cùng bước tái tê quạnh quẽ.
THỂ thấy người lặng lẻ sầu tuôn.
QUÊN tìm trong nhớ nhung buồn.
KHÔNG tài nào bỏ được luôn một đời.
MUỐN yên tĩnh tìm nơi lánh nợ.(TY)
XA bước chân một thuở mộng ghì.
NHƯNG mình không thể bước đi
CŨNG do số mệnh cũng vì yêu thương.
KHÔNG trọn vẹn con đường hạnh phúc.
THỂ gập nhau được lúc xa liền.
ĐẾN giờ nhớ mãi không quên.
ĐỂ LÒNG TRĂN TRỞ MUỘN PHIỀN THÁNG NĂM.
Sr.18.01.17.
CHỈ LÀ VẬY THÔI
(Họa y Vận)

KHÔNG sớm tối cùng nhau ước nguyện.
MUỐN ngày đêm chẳng luyến lưu gì.
NHỚ thường niếm trải sầu bi.
CŨNG do kiếp số phận thì trái ngang.
KHÔNG mơ ảo bàng hoàng giác ngộ.
THỂ mộng tình bão tố chìm sâu.
QUÊN nhanh thế sự âu sầu.
KHÔNG cần vá lại bể dâu cuộc đời.
MUỐN tĩnh lặng tìm nơi thoải mái.
XA người yêu xa mãi hồng trần.
NHƯNG lòng vẫn nhớ si sân.
CŨNG vì chưa được một lần thiết tha.(hái hoa
?)
KHÔNG hứa hẹn nhưng mà nghịch lý.
THỂ muốn quên lại nghĩ suy liền.
ĐẾN người kết mộng tơ duyên.
ĐỂ LÒNG TRĂN TRỞ MUỘN PHIỀN THÁNG NĂM.
Sr.18.1.2017 Lê Tấn An
*******************
::::LỠ TÌNH::::
KHÔNG thể nói lên lời cách biệt
MUỐN gọi người tha thiết làm sao
NHỚ thương kỷ niệm năm nào
CŨNG đành chấp nhận trời cao an bài
KHÔNG giữ được tình phai như giấy
THỂ tim nầy che đậy càng đau
QUÊN lời hẹn ước chung màu
KHÔNG tròn chử nợ trầu cau với người
MUỐN giữ lại thắm tươi ngày cũ
XA mấy trời vẫn trụ lời duyên
NHƯNG nay em bước lên thuyền
CŨNG còn chi nữa mộng uyên kiếp nầy.
KHÔNG để khổ bao vây ngày tháng
THỂ tâm anh như tạng định thiền
ĐẾN đi theo luật tự nhiên
ĐỂ LÒNG TRĂN TRỞ MUỘN PHIỀN THÁNG NĂM.
(18/01/2017) TRẦN KỲ NAM
Tác giả Trần Kỳ Nam
Thiều gia: Theo facebook Lê Tấn An