Xuất bản vào 09:22:10 28/04/2017

Có ra biển, mới hiểu câu phức tạp
Mỗi sóng thôi, đã dẫm đạp lẫn nhau
“Bạc đầu sóng vỗ vì đâu” ?
Phải chăng có chỗ thâm sâu… vỗ hoài.
Ẩn dưới biển, biết bao loài thủy tộc
Dẫu dị hình, nhưng cùng gốc sinh ra
Cùng kêu “mẹ” biển cả mà
Cha là trời chứ… có là ai đâu ?
Vậy hà cớ, cứ “sứt đầu mẻ chán” ?
Không hiểu câu, rằng phải “Bán”… chi nào ?
Láng giềng đối đãi ra sao
“Tắt đèn tối lửa” là nào… nhớ chăng ?
Có ra biển, mới biết rằng không dễ
Giống lòng người, cũng không thể quá tin
Nhân tình thế thái đảo điên
Nếu không hiểu tất chuốc phiền nhạ ương.
Có ra biển, mới biết thương bờ đất
Thương mẹ cha, mãi chật vật áo cơm
Nhớ mùi rơm rạ thơm thơm
Khói lam chiều tỏa mùi cơm nức lòng.

Có ra biển, mới thấy sông nhỏ bé
Có xa quê, cảm phận kẻ tha hương
Khó khăn vất vả trăm đường
Mới ngồi nhớ Mẹ khóc thương Cha già.
Tp.HCM, ngày 28.4.2017
Thiều Sơn_Người Họ Thiều