879 – ĐỒNG HƯƠNG !
Xuất bản vào 03:51:25 25/05/2017
Đồng hương là một nhóm người
Lâu ngày không tắm ngửi mùi giống nhau (!?)
Việc chi phải cãi… buông câu nặng lời !
Đã “đồng”… ngay giọng ầu ơi…
Hám trai, dại gái, lả lơi… cũng “đồng”
Đã “đồng” ngay đến khúc sông
Khi vơi khi cạn đục trong cũng… “đồng”.
Đã “đồng”… ngay cái lạnh đông
Cái “nồm” mùa hạ cũng không khác hè !
Đã “đồng” ngay cả tiếng ve
Tấu “Chia ly hạ” đồng bè… đồng tông.
Lại nhân chung núi chung sông
Chung thôn, chung xóm, thổ công, thần tài
Chung bình minh ló sáng mai
Mảnh trăng hoang dại mùng hai cuối vườn.
“Đồng hương” ngay đến cái cườn
Dùng vun luống lúa nằm ườn cuối sân
Hay như kiểu đánh đống phân
Để nơi bờ ruộng cũng gần… giống nhau.
Cái cườn nông cụ dùng để cườn lúa
Nói ngay ngọn bí, đọt bầu
Quả cà, trái khế… cũng sâu, khác gì ?
Ở truồng nhìn cũng… chẳng gì, khác đâu ?
Mất gà, chửi cũng mấy câu
“Bớ làng !”, hô cũng giống nhau nữa là (!)
“Đồng hương”, có tính… “kiêu” a !
Gặp nhau nịnh nọt gọi là: Nhất choa !
Đói ăn khiu khẳng: Chẳng qua… giữ mình !
Hở khen… quê đẹp quê xinh
Chê nơi phố nói: Quê mình đẹp hơn !
Tha hương, gặp, dễ… giận hờn
Ôm nhau khóc bẩu: trẻ hơn xưa nhiều
Khi say khẩu khí hơi điêu
Rượu vào, lời nói đa chiều… nhớ quê !
Chân trời xa tít biết quê chốn nào ?
Sơn khê cách trở rượu vào lệ tuôn.
Đồng hương, “đồng” cả nỗi buồn
Mồ hôi mặn chát “đồng” tuôn vai gầy
Tha hương, “đồng” đắng, “đồng” cay
Tay nâng ly rượu miệng ngây ngất cười.
Đồng hương là một nhóm người
Lâu ngày không tắm ngửi mùi giống nhau (!?).