889 – CHIỀU NHÌN CUỐI CHÂN TRỜI NHỚ MẸ (2) !
Xuất bản vào 01:33:39 30/06/2017
Chiều nhìn cuối chân trời tím ngắt
Ngó tà dương dần tắt buồn thiu
Cố hương giờ chắc cũng chiều
Cũng tàn tia nắng gió hiu hiu buồn.
Chắc giờ mẹ mắt luôn trông ngóng
Mỏi mòn mong hình bóng quen thân
Chửi yêu “vện” bảo đơn thân… giống bà !
Khóc thương mẹ thân già côi cút
Một đời người chẳng chút thảnh thơi
Gốc Thung một sáng rụng rơi
Bỏ cây Huyên cỗi chơi vơi một mình.
Con nhớ mãi bóng hình của mẹ
Buổi tiễn con dặn khẽ chớ lo
Con đi việc nước cố cho vẹn toàn.
Lời của mẹ vẫn còn văng vẳng
Mấy chục năm vẫn chẳng phôi pha
Vẫn còn vất vả lỗi là tại con.
Con vẫn biết mẹ mòn mỏi đợi
Cả cuộc đời vời vợi nhớ nhung
Dẫu chưa một lúc thung dung
Mẹ tôi chưa một lúc chùng niền tin.
Chiều nhìn cuối chân trời nhớ mẹ !!!