Xuất bản vào 04:20:53 15/08/2017

Viết cho tháng “Cô hồn” năm Đinh Dậu
Tiết tháng bảy, mưa dầm sụt sịt
Dưới đồng Vưn*, đông nghịt toàn ma
Chỉ trông, đến lúc, ác tà
Mưa lun phun tí, kéo ra đầy đồng.
Ngồi trên mộ, trảm phong chém gió
Chỉ có điều, chẳng có ai phôn (iPhone)
Cũng chia, từng tốp, quây tròn
Nghị đàm “ma sự”, cũng đon đả cười.
Ma trông vậy, giống người y hệt
Khác chỗ nhân, “chết”… thành ma
Đám thời, ngồi hát, dzô ta
Đám lo đánh trắc, mẻ cha, ma đầu.
Đám ngồi khóc, nghe sầu u ám
Đám ngồi hờn, thảm đạm thê lương
Có ma giọng, ngọt như đường
Con cao thánh, thót chẳng vương bụi trần.
Con nói giọng, điệu gần Thiệu Hóa
Con nói quê, thực quả Miền Tây
Xưa nhân, tập kết, ra đây
Thấy con gái Bắc, đẹp, say, chẳng về.
Con lại khoác, tôi quê Hà Lội
Nói nhìn gian, trông tội lắm cà
Hỏi ra, Hà Nội…, cách xa
Bảy mươi cây số, mả (mộ) cha… Ba Vì.
Có ma chết, đương khi còn trẻ
Nói giọng nghe, chọ chọe dễ thương
Có ma, tai nạn, chết đường
Có ma, chết bởi, do vương nợ nần.
Có con mắt, nhìn ngân ngấn lệ
Trách cháu con, xử tệ với mình
Có ma, xinh ới, là xinh
Con nhìn mũm mĩm, con vinh vang cười.

Lại có thứ, ma lười ma biếng
Có thứ ma, lúng liếng cực duyên
Có con, má lúm đồng tiền
Con nhòm qua biết, chính chuyên… vô thần.
Con hau háu, mặt đần khờ dại
Con mặt nom, thảm bại đến thương
Nhìn chung, giống cõi, “vô thường”
Âm ty cũng rứa, y dương – khác gì.
Cũng trách móc, hỏi vì sao thế ?
Cũng lành hanh, khi dễ khác chi
Cũng tham, sắc dục – sân si
Cũng tranh nhau chức, “Chưởng chi ma đầu”.
Tiết tháng bay, mưa ngâu sụt sịt
Dưới đồng Vưn, đông nghịt toàn ma…
Trực chờ, ăn cháo, lá đa
Ác tà, chưa lặn kéo ra, đầy đồng.
Tp.HCM, ngày 15.8.2017
Thiều Sơn_Thiều Ngọc Sơn
______________________
* Đồng Vưn là cánh đồng thuộc địa phận xã Đông Văn (huyện Đông Sơn, tỉnh Thanh Hóa), nơi có bãi đất được chính quyền dành riêng để bà con xây âm phần cho người quá cố.