Xuất bản vào 14:26:10 21/02/2016

Đời lắm kẻ xông xênh đến lạ
Chức thì to sống chẳng ra chi
Vợ con coi chẳng ra gì
Gà đồng mèo mả thị phi miệng đời.
Những tưởng thế biết thời biết thế
Khiến nhân gian cả nể sợ uy
Thực ra ngu đếch biết chi
“Dân” thương “nhà nước” sợ gì lũ bay.
Đừng tỏ vẻ ta đây hống hách
Đừng để “dân” vạch mặt chỉ tên
Thằng nào chạy chức chạy quyền
Con nào dùng “thớt” được lên chức bà.

Chớ có kiểu mắt la mày liếm
Đừng bán chôn làm điếm nhục thân
Nghĩ cho xa chớ nghĩ gần
Đồng tiền che mắt chẳng cần đến ai.
Đừng có cậy “hữu tài” phách lối
Sống đẩy đưa chày cối nọ kia
Bỏ chồng đi tối về khuya
Vợ con hờn tủi chẳng chia vui buồn.
Đừng sống kiểu “lệ tuôn” anh hùng đổ
Sống với anh em mà đố kỵ hờn ghen
Dối trên lừa dưới ươn hèn
Cũng đừng sống kiểu bon chen lọc lừa.
Lẽ trời đất sáng trưa chiều tối
Lệ nhân gian trưởng bối, hậu sanh.
Sống sao đừng hổ tổ danh
Sống cho “hữu phước” tiếng lành vang xa.
Sống phải để dân thương lính quý
Đạo làm quan chí cốt “an dân”
Ngày đêm tìm cách canh tân
Sống cho xứng đạo ! Sao dân không thờ ?.
Đừng sống kiểu ất ơ vờ vật
Cốt “vinh thân” vơ vét thật nhiều
Sống sao để được người “yêu”
“Thối hưu cáo lão” có nhiều người thăm.
Nay nhân tiện đầu năm khai bút
Cũng gọi là có chút nghĩa nhân
Mấy câu chỉ bảo ân cần
Nhận chân đạo lý “tốt gần xấu xa”./.
Tp.HCM, đầu xuân Ất Mùi (2015)
Thiều Ngọc Sơn