901 – VIẾT CHO ĐỜI NGƯỜI PHU ĐÁ
Xuất bản vào 13:11:39 30/07/2017
Rớt tú tài…, con đi… “phu” đá
Nghĩ “nghề” nào…, rứa cả… có chi !
Đến nay nếm ngũ “xuân thì”… khổ đau !
Những cứ tưởng, sang giàu chuyện nhỏ
Dễ như người trút bỏ y xiêm
Nồng nàn nhiệt huyết con tim
Ngờ đâu đất khách “Thuyền chìm bến mê” !
Những cứ tưởng, xa quê thời sướng
Thỏa sức “vùng”, chả vướng bận chi
Đời trai “phu đá” chẳng gì… khả quan !
Sáng bảnh mắt, ngộ toàn hổ báo
Chửa tối trời, chồn cáo như rươi
Nhác nhìn mặt mũi rất tươi
Cơ mà chẳng biện rõ người hay ma.
Thiện lương có, nhưng mà hiếm gặp
Tựa hè trông, từng chặp gió Nồm
Quan Âm thời ít chỉa chôm lại nhiều.
Thân xa xứ, liêu tiu lắm bận
Rượu mấy đồng, ngồi hận nhân gian
Nhiều khi mắt lệ chảy tràn
Ngó về đất Mẹ sau màn trời đêm.
Càng ngẫm nghĩ, càng thêm buồn tủi
Chẳng học hành, đen đủi đời trai
Lọc lừa, chèn ép tương lai nhạt phè.
Trai phu đá, gái nghe phát “chán”
Nản cả lòng, biết bạn cùng ai
Cầu duyên gái hẹn đến mai
Nói xong buông tiếng thở dài… chát chua.
Thân trải quá ngũ “mùa” đau khổ
Phận số nghèo chưa chỗ an thân
Ai ơi ! Gian khó vạn phần
Nghề trai “phu đá” ngàn lần chớ đeo !