1297 – Chiều Nhìn Cuối Chân Trời Nhớ Mẹ (6)
Xuất bản vào 07:12:53 03/10/2018
Chiều nhìn cuối chân mây tím biếc
Nhìn mảnh trăng tựa chiếc đò ngang
Nhận cho đuối nước mặt vàng… bệch luôn.
Con nhớ Mẹ ngồi tuôn dòng lệ
Phận đớn hèn nỡ để… Mẹ côi
Một mình phương Bắc xa xôi
Mẹ đâu khác mảnh trăng trôi… cuối trời.
Hạ giông bão tả tơi vùi rập
Vóc hạc gầy vội nấp lũy tre
Thu về nắng cũng nhăm nhe
Đông băng giá cũng gầm ghè trực xâm.
Một đời sống chẳng lầm lỗi đạo
Dzặt nghĩa nhân giông bão chẳng tha
Oi nồng chẳng biết nhân gia
Tuổi kêu “thất thập” hẳn già yếu ư ?
Hạ thấy Mẹ đầu như mây trắng
Nghĩ khỏe nên sốt sắng lại công
Cố tình rủ giá lạnh đông “yếm” bà.
Trời biết tỏ Mẹ già thân cỗi
Lại trải qua ngàn nỗi đắng cay
Tám lăm “sướng” được bao ngày
Trời sao còn nỡ đọa đày… Mẹ tôi !
Chiều sương xuống Mẹ ngồi đầu ngõ
Mặt thẫn thờ mắt tỏ ai đâu
Sương thu rụng bạc phếch đầu
Màn đêm buông mới… lầu bầu đi vô.