Xuất bản vào 12:07:34 04/03/2020

Thơ con cóc, đọc xong xếp xó
Chớ nội dung, nào có chi mô
Đọc nghe, như tiếng ô tô
Chạy ngoài, quốc lộ, gió xô bờ rào ![]()
Thơ hay phải, thi Hào Tố Hữu
Hồn núi sông, nặng trĩu đời dzai
Đọc lên, đã thấy tương lai
Con đường, cái rộng ước vài chục gang.
Đã hay lại, dịu dàng Xuân Diệu
Trường thi ư? Thảy chịu… Nguyễn Du
Hữu Loan, chiều tím mịt mù
Đồi sim ai đợi chiến khu nóng lòng.
Siêu hơn nữa, cụ ông, họ Nguyễn
THÂN tại tù, TÂM chuyển nước non
Thơ tôi, con cóc cỏn con
Chỉ vui, nào đủ sức “bon” với đời !.
Đông Văn, ngày 4.3.2020
Thiều Ngọc Sơn.